281 Lâm Vân ngồi ởghế, tuyrất mệt mỏi nhưng không cóchút buồn ngủ nào. Một mực không có tintức gìcủa VũTích, khiến hắn chẳng những sốt ruột màcòn bắt đầu sợ hãi.
282 Một lúc lâu sau, nàng mới trả lời: - Anhấy làmột thiếu gialắm tiền nhiều của, về sauthì lụi bại. Sau khibọn chị kết hôn, mỗi ngày chị đều đilàm…Khi đilàm về, thì anhấy đều đã làm xong cơm tối chờ chị về nhà… Liễu Nhược Sương cảm giác Hàn VũTích không phải nói chomình nghe.
283 -Người quản lý cho anhấy một số điện thoại. Nhưng lúc anhấy rời đirồi, thì chị nghe thấy người quản lýđó nới với đồng nghiệp của cô tarằng đó làmột số ảo… Hàn VũTích lại nghĩ tới Lâm Vân nhận được số điện thoại rồi cẩn thận đút vào túi.
284 Liễu Nhược Sương cũng chui vào hang, trông thấy Hàn VũTích dựa vào hang động, ôn nhuvuốt vevách hang, trong mắt cólệ quang, không khỏi lần nữa hỏi: -Chị VũTích,, chị không saochứ? Không biết cái hang này là aiđào? Hắn là cóngười từng ở quađây.
285 Động vật cósự mẫn cảm rất kỳ lạ. Những con cuanày cóvẻ như cảm nhận được sự uyhiếp từ tiếng kêu gào, đều trở nên rụt rè, chỉ dám đứng nguyên tại chỗ, không dám tiếp tục tấn công Liễu Nhược Sương nữa.
286 Lâm Vân bắt lấy cổ taycủa Liễu Nhược Sương, vận chuyển tinh lực thăm dò. Cônàng này không cóvấn đề gìlớn, chỉ làbị kinh hãi với lại hàn khí nhập vào người màthôi.
287 -Nhược Sương, emđừng tức giận, chồng chị không phải làloại người khẩu thị tâm phiđâu (Mồm nói một đằng, tâm nghĩ một nẻo). À, mà emchưa giới thiệu haingười nhỉ.
288 Lúc Hàn VũTích vuốt khuôn mặt của Lâm Vân, thì hắn liền tỉnh. Vội đứng lên nói: - Tí hai em rangoài đợi một lúc, để anhđào thông haicái hang. Thấy Lâm Vân đã đi rangoài, Liễu Nhược Sương vội vàng ngồi dậy, nhìn Hàn VũTích, đùa giỡn nói: -Mới sáng sớm haivợ chồng đã buồn nôn như vậy, thật sự làkhông nhìn được.
289 Lúc chạy tới, Lâm Vân thấy Liễu Nhược Sương đứng ởcách mặt biển khá xa,cũng không xảy rachuyện gì, mới thở phào một hơi. -Làm saovậy? Lâm Vân buông Hàn VũTích xuống, lập tức nhìn thấy một cỗ thithể nằm trên bờ biển.
290 Ngọn lửa màu tím sau khiphá hủy một chưởng này, không cóbiến mất. Màtiếp túc quay xung quanh tên đạo sĩ. Khí tức nóng rực của nókhiến linh hồn của tên đạo sĩnhư muốn bị thiêu đốt.
291 Lâm Vân bỏ thẻ ngọc xuống, trong đầu suynghĩ. Thẻ ngọc này lấy được từ Thập Bát LíTrang, hẳn làcủa một Luyện Khí Sĩ màtên đạo sĩ kiađã nói. Loại thẻ trenhư vậy chắc làkhông ít.
292 Nghe thấy tiếng Liễu Nhược Sương, Hàn VũTích mới kịp phản ứng Nhược Sương còn đang ởngay bên cạnh, vội vàng tách Lâm Vân ra,khuôn mặt đỏ bừng. Lâm Vân không saocả, chỉ cười cười nhìn Hàn VũTích nói: -Lúc trở về chúng talại tiếp tục.
293 -Mẹ… Hàn VũTích gọi một tiếng, rồi không biết nói gìnữa. Đã baonhiêu lần nàng ngắm nhìn hình của mẹ trên bức ảnh duynhất đã vàng ốkia. Baonhiêu lần nhìn những đứa trẻ khác cóngười mẹ để yêu thương.
294 - A,điều này… Mông Văn thầm nghĩ, làm được điều đó quả thực giống như người sinói mộng. Nếu làmột tập đoàn viễn thông thì còn cóchút khả năng. Lâm Vân nói chuyện quả thực khoác lác quá mức.
295 Lâm Lộ Trọng thấy Lâm Vân đivào, lập tức nói: -Cháu ngồi đi. - Tam giagia, gia giatìm cháu cóviệc gìkhông? Lâm Vân vừa ngồi xuống lập tức hỏi. Thần sắc của Lâm Lộ Trọng cóchút nghiêm túc, gật đầu nói: -Lần này cómột việc cần thương lượng với cháu.
296 Nghe lão giatử nói trịnh trọng như vậy, Lâm Vân cũng rất hiếu kỳ. Làviệc gì mà cóthể khiến chomột người trải quasóng togió lớn như lão giatử cũng phải coitrọng như vậy.
297 Lâm Vân đã thành thói quen mỗi khivề nhà, Hàn VũTích đều chạy tới ômlấy hắn. Nhưng hôm naylại cóchút kỳ quái. Bình thường thì ômmột lát lại buông ra,nhưng hôm nay sao ômlâu như vậy? -Lão công, cómột tintức tốt muốn nói cho anhbiết.
298 Ngày mười lăm tháng tám âmlịch, cũng làngày tết Trung Thutruyền thống. Vào ngày này ởYên Kinh, tập đoàn Vân Môn đã đưa ramột quảng cáo khiến cho dưluận đều chorằng đây làmột quảng cáo điên khùng.
299 -Cậu đoán xem, sau khiLiễu Nhược Sương đigặp Lâm Vân thì cô tasẽ điđâu? Tần Bang Trung giống như đã biết kết quả này vậy, không hề cóchút kinh ngạc, chỉ thuận miệng hỏi.
300 Lâm Vân chậm rãi vận chuyển tinh lực vào trong cơthể của Liễu Nhược Sương. Liễu Nhược Sương mở tomắt, thấy mình nằm trong ngực của Lâm Vân, nhưng không hề có ýgiãy dụa, hoặc lànói không cóchút khí lực để vùng vẫy.