301 Trong nháy mắt tiasáng kiađã laotới, Lâm Vân đang định tránh đi, thì bỗng nhiên tinh lực trong người của hắn không thể vận chuyển được. Đang lúc trong đường tơkẽ tóc đó, Liễu Nhược Sương đã laotới, chắn trước mặt hắn.
302 Nhẹ nhàng gỡ taycủa Lâm Vân ra, đilấy một cái khăn khô, cẩn thận cởi áo choLâm Vân, rồi laumồ hôi trên người hắn. Cả người nàng cũng bị dính đầy màu, nhưng nàng không còn sức lực nào để tìm quần áothay, chỉ cóthể tìm được khăn khô laungười Lâm Vân.
303 -Đây làthành phố VũThường của tỉnh Lâm Hải, trước kia em vàông nội đã từng đến đây… Liễu Nhược Sương nói xong, lại nghĩ tới ông nội. -Chúng ta đi ăncơm trước rồi tìm một chỗ nào đó nghỉ ngơi.
304 Sắc mặt của Trịnh Mạt Thành lần nữa biến đổi. Nói chuyện với người thanh niên trẻ tuổi này quả thực làđau tim. Động một chút lại nói tới thảo dược năm trăm năm, quả thực chorằng những thuốc năm trăm năm làcủ cải bán ngoài chợ chắc? Tuy nhiên nhìn cây sâm VũLâm hàng thật giá thật năm trăm năm kia, ông ta dodự nửa ngày, vẫn lắc đầu nói: -Điều này phỏng chừng rất khó khăn.
305 Lâm Vân bởi vì tuluyện tới nửa đêm, phát hiện mình tùy thời cóthể đột phá. Xem rachính mình giúp Liễu Nhược Sương chữa bệnh, tuy haotốn rất nhiều linh thạch, nhưng cũng nhận được không ítchỗ tốt.
306 -Ngụy Ngạn, anhđừng códây dưa tôi nữa. Tôi đã cóbạn trai rồi. Anh cóbiết xấu hổ là gìkhông? Nữ sinh ômcánh taycủa Lâm Vân nói. Lâm Vân nghe cô tanói vậy liền bị mình bị mang ra làtấm mộc.
307 Tào Kỳ giống như nhớ racái gìđó, nhìn Giang Árồi quay đầu hỏi Lâm Vân: -Vị này là ai? - À,đây làlái xecủa em,đồng thời làbảo tiêu. Giang Ánghe Tào Kỳ hỏi như vậy, cóchút xấu hổ nói.
308 - Cóphải anhđang kỳ quái vì sao emlại nói chuyện này với anhphải không? Kỳ thực, lúc vừa trông thấy anh, emđã cảm thấy anhkhông phải làngười bình thường.
309 DuQuân cũng phát hiện rangười lái xenày không giống tầm thường. Muốn nói luống cuống không nói lên lời, nhưng thần sắc của hắn cónửa điểm luống cuống nào đâu.
310 Lâm Vân đột nhiên nghĩ tới một điều. Cônàng này không phài làngười ngungốc, lại thuộc tầng lớp thượng lưu của Thanh Hóa, cólẽ giatộc của cô takhông tầm thường.
311 Xung Hibiết ýcủa Lâm Vân, nhưng giả bộ không trông thấy, tiếp tục nói: -Tôi muốn mời anhlàm bảo tiêu kiêm lái xe chotôi. Đương nhiên, thù lao anh cóthể nói ra.
312 -Vâng… Hiện tại Xung Hitâm loạn như ma,không rảnh để nghĩ nhiều như vậy. Tuynhiên nàng còn chưa nói hết thì đã bị cắt đứt. -Tôi làbảo tiêu, đương nhiên muốn đitheo sau côchủ.
313 Luật sưtới rất nhanh, dù saođây cũng làviệc lớn liên quan tới cả một giatộc. Cho dù làtrời gần sáng đichăng nữa, tayluật sưnày cũng không dám mènheo. Lâm Vân thấy chuyện đến đây thì đã thành chuyện riêng, không muốn tiếp tục ởchỗ này nữa, đứng lên định rangoài.
314 Đối với dung mạo của mình, Xung Hirất cólòng tin. Bất luận kẻ nào khilần đầu nhìn thấy cô ta,đều cómột lúc ngắn ngủi thất thần. Thậm chí còn không ngừng tìm cơhội để nhìn lén.
315 Hồ Sơn cười lạnh một tiếng, chính đang muốn nói chuyện, thì cửa tầng hầm đã bị đá văng ra,vang lên một tiếng điếc tai. Tất cả mọi người trong phòng đều nhìn về phía Lâm Vân đang chậm rãi đitới.
316 Ngày hôm saucả vùng duyên hải thậm chí toàn tỉnh đều chấn động. Đông Linh bang không ngờ trong vòng một đêm đã biến mất không dấu vết. Không một aibiết Đông Linh bang điđâu, mấy con cálọt lưới của Đông Linh bang quay đầu lại nhìn thấy cả căn phòng chỉ toàn troxám, kinh hãi đến mức suốt đêm rời khỏi vùng duyên hải.
317 Nhưng trên mặt tên phóng viên lộ vẻ kinh hãi, ánh mắt không tin vàsự sợ hãi đã khiến chosự nghi ngờ của mọi người đều trở nên không cócăn cứ. Chỉ cóXung Hibiết kẻ ámsát không phải dođổi ý, chonên cômới giật mình.
318 - Năm mươi triệu. Giọng nói của Lâm Vân lạnh như băng khiến chomọi người trong hội trường như muốn hóa đá. Tên này làkẻ nào thế, saokhông xuất bài theo lệ? - Sáu mươi triệu… Giọng nói của Lâm Vân cuối cùng đã chọc giận kẻ cótiền trong hội trường, sau khiLâm Vân báo giá thì tăng lên thêm mười triệu.
319 Khách sạn KimĐàm, khách sạn năm sao duynhất của thành phố Thanh Hóa. Lâm Vân đitheo Tạ Hồ tới một căn phòng xa hoatrên tầng tám. Tạ Hổ tiện tayđóng cửa lại.
320 Lâm Vân trầm tưmột lát. Cólẽ thành viên cũtrong bang Tử Ngọ không thiếu. Mình đitới Hồng Kong hẳn làtìm rađược manh mối. Hiện tại quan trọng nhất làtìm một chỗ vắng vẻ để nghiên cứu bản đồ trong taynày.