321 -Tấm bản đồ này ngươi lấy được từ đâu? Tên đạo sĩ áoxám nhìn Lâm Vân như nhìn một người chết vậy. Ykhông biết người này gặp phải vận khí gì mà cóđược tấm bảo đồ như vậy.
322 Chị Nam vìchuyện Xung Hi màtrong lòng caohứng, vội vàng trả lời: -Tiểu Hi,cứ nghỉ ngơi thoải mái với Mộc Vân đi. Chị thấy hắn không tồi lắm đâu. Tuykhông phải làngười giàu cógì, nhưng chỉ cần emyêu mến làtốt rồi.
323 Thả lỏng tâm tưkhông tiếp tục tìm kiếm tấm tàng bảo đồ này nữa, Lâm Vân nhanh chóng bayvề vịnh Thanh Thủy ởHồng Kông. Hắn cũng không đimột cách cấp tốc, dùnhư vậy nhưng chưa đến một tiếng Lâm Vân đã đến vịnh Thanh Thủy.
324 Lâm Vân nghĩ thầm Vũ Tích cũng đã là Luyện Khí Kỳ tầng thứ tư, lại học được Phong Nhận, chẳng lẽ có người có thể tạo thành sự uy hiếp cho nàng sao? Sao có thể như vậy? Thần thức quét tới công ty thì vẫn không thấy.
325 Nàng biết em gái vì sao muốn rời nhà trốn đi. Nhất định là vì em gái cảm thấy có lỗi với mình. Lúc Vũ Đình lấy trộm giấy ly hôn của nàng, là lúc nàng hận em gái duy nhất của mình nhất.
326 Lâm Vân bất đắc dĩ nhìn biểu lộ của Hàn Vũ Tích, buồn bực nói: - Anh có quan hệ gì với nàng ấy đâu. Em đừng suy nghĩ nhiều. Hàn Vũ Tích nhẹ giọng cười: - Em biết.
327 - Cậu là một tài năng đã vượt ngoài sức tưởng tượng của mọi người. Cũng may cậu là người của quốc gia chúng tôi, nên chúng tôi mới có thể thở phào nhẹ nhõm.
328 Từ Trường Thâm tán thưởng nhìn Lâm Vân nói: - Sau khi đội đặc công quốc tế chỉnh hợp, tới chỗ đã từng xuất hiện qua đĩa bay kia xem xét thì gặp phải hai tên nam tử che mặt kỳ quái.
329 Hơn nữa, Hà Ngụ muốn giết người chẳng lẽ còn sẽ lưu lại dấu vết sao? Không có bằng chừng, cho dù quốc gia biết Hà Ngụ giết người, cũng sẽ không làm gì được y.
330 Trong núi Côn Luân lại có thần tiên? Lâm Vân dẫn theo Hàn Vũ Tích rơi xuống một ven đường vắng lặng, chuẩn bị ăn chút gì đó rồi quay trở về. Trong lòng còn đang suy nghĩ chuyện này.
331 Hàn Vũ Tích nói những tâm sự này cho Lâm Vân, vì nàng sợ hãi, không biết khi nào lại phải tách lão công ra. Tuy Lâm Vân nói từ nay về sau muốn dẫn theo nàng đi khắp nơi.
332 “Em thực xin lỗi chị, thực xin lỗi anh rể, vì em đã yêu anh rể. Em không có cách nào tự kiềm chế, luôn ảo tưởng mình còn nằm trong ngực của anh rể. Nếu như có thể quay về quá khứ, em thà rằng cùng tên Tần Thăng kia đồng quy vu tận, cũng không muốn y phá hư hạnh phúc của chị.
333 - Các anh muốn thế nào? Ninh Vi thấy vậy liền có chút sợ hãi. Sao người trong tập đoàn Vân Môn lại không biết xấu hổ như vậy. Chẳng lẽ bọn này là dùng danh nghĩa của công ty để đi hại người sao? - Anh Sở vừa ý cô là phúc khí của cô.
334 - Tôi là Ninh Vi, còn đây là đồng nghiệp của tôi Hạ Lan, hai người chúng tôi đều làm cho công ty điện tử Hải Xán của Phần Giang. Hôm nay tới đây là để đàm phán việc làm ăn với quản lý Sở.
335 Lâm Vân bỏ chăn mền đắp trên người Mông Văn xuống, một mùi thơm nhàn nhạt truyền tới. Lâm Vân biết đây không phải mùi thơm bình thường, mà là do Hoặc Tâm Trùng kia tạo thành.
336 - Đừng cử động. Lâm Vân nói xong, hai tay không ngừng ấn vào các điểm trên người của Mông Văn. Mỗi một lần ấn xuống, Mông Văn lại cảm thấy một luồng khí cực nóng từ ngón tay của Lâm Vân chảy vào trong cơ thể của mình.
337 Nhìn Ảnh Vương cuồng tiếu, Vinh Thương không nói gì mà chỉ cười lạnh. - Sao cậu lại suy đoán như vậy? Ảnh Vương đột nhiên dừng cười, khuôn mặt trở nên lạnh lùng, giống như y chưa từng cười qua vậy.
338 Sau khi tan họp, Lâm Vân lập tức đi tới chỗ của Lâm Cường. Diệp Điềm thì triệu tập Liễu Nhược Sương, Tô Tĩnh Như và vài người quản lý cấp cao mở thêm một hội nghị.
339 Lâm Vân thì hết sức kính nể sự chân thành của lão gia tử. Nhưng để cho hắn bán mạng vì tờ giấy này, hắn tuyệt đối không muốn. Tuy nhiên, nếu thực sự là có người ngoài hành tinh xâm lược, thì hắn đi một chuyến cũng không sao.
340 Lâm Vân rời đi khu biệt thự, liền bay về hướng khách sạn năm sao Kinh Hải Đế. Lúc Lâm Vân ăn cơm cùng với ba người, đã phát hiện Lý Danh Sinh lén lút tới đấy.