381 Đây đã là ngày thứ tám từ lúc Lâm Vân đuổi theo chùm sáng kia. Lâm Vân phát hiện vô luận mình phóng nhanh như thế nào cũng không thể đuổi theo nó. Nhưng chùm sáng kia cũng không thể nào thoát khỏi sự truy đuổi của Lâm Vân.
382 Vội vàng phát ra yêu cầu Hỗn Độn Sơn Hà Đồ thu cái vật thể bay kia lại, rồi lập tức trốn vào trong Hỗn Độn Sơn Hà Đồ. Cũng không quan tâm Sơn Hà Đồ có nghe rõ lời yêu cầu của mình hay không, lập tức nằm xuống đó ngủ một giấc.
383 Hàn Vũ Tích thật không ngờ phong nhận của mình lại lợi hại như vậy. Thoáng cái đã chém trúng một người. Nàng còn chưa kịp cao hứng, đã nhìn thấy người nam tử bị mình chém trúng kia phun đầy máu tươi.
384 Tuy Trần gia và bang Đầu Búa cũng hoài nghi có phải Trần Ngọc Bân và Vương Ba Tử tự chém giết lẫn nhau, nhưng rất nhanh bọn họ đã bài trừ khả năng này.
385 Đã không nghĩ ra thì không cần phải suy nghĩ. Môn Thường đi tới bốn phía kiểm tra một chút. Cuối cùng tìm được động phủ của đạo trưởng Lưu Vu. Liền bố trí vài trận pháp cấp thấp ở bên ngoài, rồi mới đi vào.
386 Tuy Môn Thường chỉ là Luyện Khí tầng mười, nhưng vốn xuất thân trong danh môn Côn Luân. Lúc còn Luyện Khí tầng mười đã tu luyện ra được thần thức. Mặc dù chỉ có thể xem trong phạm vi năm trăm mét, nhưng phạm vi như vậy đã mạnh hơn các môn phái khác nhiều lắm.
387 Mông Văn bên ngoài nói vậy, nhưng bên trong đã trầm xuống. Hiện tại đã xác định người này không phải là anh họ của Lâm Vân. Y tiếp cận mình là có mục định khác.
388 Nhìn vật thể bay hình tròn ở bên cạnh, Lâm Vân nghĩ thầm, Sơn Hà Đồ thật có linh tính, rõ ràng có thể hiểu mình muốn nói gì. Lâm Vân đang muốn kiểm tra bên trong vật thể bay hình tròn này có cái gì.
389 - Nhược Sương, Lâm Vân đã từng nói, có một ngày nào đó anh ấy sẽ dẫn chúng ta lên mặt trăng cử hành hôn lễ. Em có tin không? Hàn Vũ Tích hỏi Liễu Nhược Sương, trong đầu lại nhớ tới cảnh lúc đó.
390 Hạ Tinh vội kéo cái ghế cho Hàn Vũ Tích và Liễu Nhược Sương ngồi xuống. Rồi mới kể rõ đầu đuôi câu chuyện. Từ lúc Lâm Vân ngồi ở ven đường gần trường học vài ngày, đến khi Dương Vân đưa hắn trở về nhà, cuối cùng là hắn lại rời đi.
391 Mà thực lực của Liêu Nhị y so sánh với “Hắc thủ băng đao”, cũng chỉ như con kiến so với con voi mà thôi, căn bản không cùng một cấp bậc. Tình huống chi tiết Hắc thủ băng đao bị tiêu diệt y cũng biết, nhưng bức ảnh sau khi tiêu diệt biến thành tro tàn y có rất nhiều tấm.
392 Môn Thường ngồi trên xe lửa từ Thanh Dương đến Phần Giang, trong lòng nghĩ đến chuyện của Lâm Vân, còn có cô Mông Văn này rốt cuộc có quan hệ gì với Lâm Vân.
393 Trần Phượng càng lúc càng thích Môn Thường anh tú hào phóng này, hơn nữa y nói chuyện cũng rất có tu dưỡng. So với gã chồng Lý Tiếu kia của mình thì không biết là mạnh hơn đến mức nào.
394 - Cách Phần Giang hơn hai trăm dặm, cũng không xa lắm, đợi lát nữa tôi dẫn mọi người đi là được rồi. Môn Thường vừa nói, vừa nghĩ xem thông qua cách nào để lừa gạt hai cô gái này đến Địa Ngục Môn ở núi Côn Luân.
395 Hàn Vũ Tích biết rất rõ sự lợi hại của tu sĩ. Dù cho có nhiều người vây công y, thì cũng là chịu chết mà thôi. - Anh tài xế, tôi nhớ chỗ này có một vùng núi lớn cơ mà? Sao đến hiện tại rồi tôi còn không trông thấy có sông núi gì? Môn Thường vừa nghĩ vừa hỏi.
396 Ứng Hư Tử đoán cũng không sai. Nếu Lâm Vân không bị thương, thì tốc độ của hắn tương đương với một tu sĩ Nguyên Anh sơ kỳ dốc hết lực để bay. Nhưng chỉ vì Lâm Vân không lường trước được uy lực của kết giới nên mới bị trọng thương.
397 Mục đích chủ yếu của mình vẫn là học truyền tống trận, tiêu diệt lão cẩu Côn Luân, và tìm được ba người Vũ Tích. Sau đó thì nói cho Vũ Tích biết chuyện về Thanh Thanh, xem nàng ấy có thể tiếp nhận Thanh Thanh hay không.
398 Tuy tu vị của mình không cao không thấp, các môn phái cũng rất thích có cao thủ gia nhập. Nhưng bọn họ chắc chắn sẽ phòng ngừa và kiểm tra mình nghiêm khắc hơn.
399 - À, nói như vậy, các ông chỉ cho phép bọn họ phục chế một phần ba trận pháp Tứ Thập Cửu Trận, người của Ẩn Phù Tông đã đồng ý bố trị trận pháp cho cửa hàng các ông rồi? Lâm Vân nghĩ bụng, như vậy mới đúng.
400 Chiêm Việt áp chế sự phẫn nộ, cho dù những yêu cầu mà tên tu sĩ nho nhoi như con kiến hôi này công lại, cũng không đủ trả tiền cho một thùng Huyền Ngưng Hàn Thủy, nhưng người này thật quá nông cạn.