441 - Thi Kỳ, chị cho rằng người đã giúp chúng ta vẫn đang ở trong tòa nhà Huy Hoàng này. Chúng ta trốn ở một bên, nói không chừng lại được thấy hắn. Cận Dung rất muốn biết là ai giúp đỡ hai chị em cô ta.
442 Lúc Lâm Vân trở về, Vũ Tích không có ở nhà. Thử phóng thần thức ra ngoài, thì thấy vợ mình đang ở chỗ lão gia tử. Trong lòng tự nhủ, chắc Vũ Tích tới đó gọi mình.
443 - Anh…Đến bây giờ, còn giả vờ. Nhược Sương tức giận chỉ bộ ngực của mình. - Vậy à, vậy anh thử xoa bóp xem thế nào. Lâm Vân nói xong, liền đặt hai bàn tay lên bộ ngực đầy đặn của Nhược Sương, không ngừng nắn bóp.
444 - À, thưa ngài Bala, Lâm tiên sinh nói rằng, cậu ta chỉ trợ giúp những quốc gia trả tiền mà thôi. Mà quốc gia của các ông nói rằng các ông không gặp nguy hiểm, nên Lâm tiên sinh đã quyết định trả lại tiền.
445 Lâm Vân lấy ba cái giới chỉ trữ vật, đưa cho ba người rồi nói:- Mỗi người các em giữ lấy một cái giới chỉ. Bên trong đó có Trúc Cơ Đan cho Lâm Hinh và Nhược Sương dùng.
446 Đã biết tình hình ở nơi này, Lâm Vân không tiếp tục ở lại đây nữa. Cho dù diệt căn cứ chỗ này, rất là dễ dàng, nhưng hắn quyết định tới chỗ Thần Nông Giá tiêu diệt trước.
447 - Tư Mao nói rất đúng. Tình báo của chúng ta quá sơ sài. Địa Cầu là một nơi không có người Tu Chân, là điều chính xác. Tôi hoài nghi người kia không phải là người Địa Cầu.
448 Tu sĩ? Thật không ngờ lại có tu sĩ ở chỗ này. Nếu người Kỷ Minh có tu sĩ, vì sao hắn đã phá hủy hơn mười căn cứ, bọn chúng cũng không phái người đi tới ngăn cản?Còn là hai tu sĩ cấp bậc Nguyên Anh nữa chứ.
449 Huống hồ, hắn còn chưa chắc đấu được với tu sĩ Hóa Thần kia. Lúc trước Vi Trân cũng không nhìn ra tu vị của mình. Mà người này chỉ nhìn lướt qua là biết mình có tu vị tương đương với Nguyên Anh hậu kỳ.
450 Hắc ti và con rết vừa mới chạm với ngọn lửa màu tím đã bị thiêu rụi, không ngừng vang lên tiêng lốp bốp. Oanh một tiếng, hỏa diễm đã vây quanh hai tên tu sĩ Nguyên Anh.
451 Điều khiến Lâm Vân không thể tưởng tượng được, đó là khi đám mây kia tiếp xúc với Tinh Mang. Tinh Mang nhanh chóng bị phá hủy, không hề có một âm thanh nào phát ra.
452 May mà Lâm Vân đã quen với việc chống lại Thiên Diễm. Sơn Hà Đồ dường như cũng biết Lâm Vân gặp nguy hiểm, nên không tiếp tục hấp thu tinh lực trong người Lâm Vân nữa.
453 Lâm Vân mơ một giấc mơ. Giấc mơ này giống với giấc mơ lần trước. Nhưng ngoài Thanh Thanh và Vũ Tích ra, hắn còn dẫn theo Nhược Sương và Tĩnh Như đi dạo trên núi hoa sơn trà.
454 Lâm Vân mỉm cười nói:- Cho dù anh muốn tiếp nhận, nhưng hiện tại công lực của anh đã mất hết, cần sự hỗ trợ của em. Nhưng chuyện này cũng không khó, anh sẽ bày trận nhốt đám người Kỷ Minh lại.
455 Lần này trở về thôn Đông Vi, Hữu Bình đã bán nhà cũ đi, định không trở về nữa. Nhưng gã lại nghe nói trong thôn có một đôi vợ chồng giàu có mới chuyển đến.
456 Dù giữa ban ngày làm chuyện vợ chồng, Vũ Tích rất thẹn thùng, nhưng nàng vẫn phối hợp với chồng. Nàng biết gần đây Lâm Vân đều rất phiền não về chuyện phát triển đạo tâm.
457 - Lôi người con trai ra ngoài, để cô gái này lại. Sắc mặt của Thôi Uy biến hóa bất định. Vô luận như thế nào, y sẽ không để hai người này rời đi. Nam đương nhiên là không nhìn thấy mặt trời ngày mai rồi.
458 Trong vòng mấy tháng, Vũ Tích và Lâm Vân không ngừng đi du lịch khắp danh sơn thắng cảnh, cảm thụ những di tích mà các vị tiền bối để lại. Trước kia Địa Cầu nhất định là một nơi tuyệt vời cho người Tu Chân.
459 - Đã sáu mươi chín ngày. Sự cô đơn trong mắt Vũ Tích đã không còn. Nàng chỉ cần nhìn thây Lâm Vân là quên hết mọi chuyện. Hơn hai tháng qua, Vũ Tích căn bản không có chút tiến bộ nào cả.
460 Dù Vũ Tích không nói rõ ra là nàng không để ý, nhưng Lâm Vân cũng biết nàng ấy thực sự yêu hắn hiện tại. Sự lo lắng trong lòng đã vơi đi. Một cảm giác thoải mái bỗng nhiên xuất hiện.