501 Nhìn thấy sắc mặt của Lâm Vân trở nên trắng bệch, Phương Kinh biết ý mà không quấy nhiễu. Hồi lâu, Lâm Vân mới thở phào một cái. Trong lòng hắn rất buồn bực.
502 Tuy nhiên, Lâm Vân vẫn thở phào một hơi. Hắn biết một khi mình hiểu ra đạo lý kia, tâm cảnh của hắn sẽ tăng lên. Lâm Vân hít một hơi bình phục tâm tình rồi thân hình lập tức biến mất tại chỗ.
503 Tâm cảnh không ngừng thăng lên, kéo tới tận cùng liền tạo thành một vòng ánh sáng nhàn nhạt bao quanh tâm trí của Lâm Vân. Vòng sáng đó từ từ lan rộng rồi bao phủ cả người hắn.
504 Hiện tại Thanh Thanh chỉ thấy hối hận vô cùng. Nàng hối hận không phải vì ám sát Tào Quân, mà vì nàng chọn thời cơ không thích hợp. Nếu như đợi Tào Quân cởi bỏ hết quần áo, rồi đâm y.
505 Lâm Vân chưa chết. Thanh Thanh không áp chế được sự kinh hỉ và kích động, liền chạy tới lao vào lòng của Lâm Vân. Lâm Vân sững sờ ôm lấy Thanh Thanh. Nhìn bộ áo cưới màu đỏ thẫm của nàng, là biết hôm nay là ngày thành hôn của nàng ấy.
506 Lâm Vân không quan tâm tới mấy tên tu sĩ Kết Đan trò chuyện. Toàn bộ tinh thần của hắn đều tập trung vào Thanh Thanh. Thanh Thanh rốt cuộc đã hồi phục tinh thần.
507 Lâm Vân cười nhạt một tiếng: - Vậy thì tốt, các vị rất thức thời. Các vị muốn giữ lại tánh mạng cũng rất đơn giản. Ai làm nhiều cống hiến trong việc khôi phục Vũ Quôc hơn, thì tính mạng của người đó không phải lo lắng.
508 Lâm Vân nhìn Thanh Thanh ngủ ngọt ngào trong ngực, vuốt ve mái tóc của nàng. Những năm qua chắc nàng ấy đã chịu quá nhiều đau khổ. Mặc dù không hỏi tại sao Thanh Thanh đồng ý kết hôn với Tào Quân.
509 - Sư phụ, chắc chúng ta đã chạy thoát khỏi sự truy lùng của Liệt Dương Môn và Âm Ma Tông rồi. Bốn nữ tử và hai người nam tử trẻ tuổi chật vật chạy ra truyền tống trận.
510 Hoa Thường chính là tương lai của Song Tử Tông. Lần sư môn xảy ra biến cố này, sư phụ chi rmang theo mấy người là đệ tử hạch tâm. Nàng và Vũ Đình chỉ mất có vài năm đều luyện tới Trúc Cơ hậu kỳ.
511 Với tốc độ của Lâm Vân, hắn chỉ cần mất mười mấy giây là tới nơi mà Ly Vô Biên cầu viện. Vừa tới, ánh mắt của Lâm Vân liền trở nên lạnh lẽo. Ly Vô Biên bị trọng thương, mà bốn tu sĩ Kết Đan chỉ còn một hơi.
512 - Chờ chút. Tên nam tử thấy Lâm Vân định phóng thương ra tiếp, vội vàng ngăn lại. Trong lòng của y rất buồn bực. Cho tới bây giờ, toàn là người khác nói với mình như vậy.
513 Lâm Vân bình tĩnh hỏi: - Lưỡng tông tam điện là ý gì vậy? Tân Nhai biết Lâm Vân nhất định sẽ hỏi như vậy. Từ lúc nói chuyện với Lâm Vân, y liền biết hắn không thuộc năm thiên hà lớn.
514 Lâm Vân hơi nhăn lông mày: - Chẳng lẽ người của Tử Vân Điện lại không thích xưng hô như vậy? Tu sĩ này lắc đầu: - Cũng không phải như vậy.
515 Mà người tiêu sư kia có vẻ gan lớn. Người khác đều sợ hãi, chỉ riêng y, sắc mặt chỉ hơi trắng, còn lại coi như bình tĩnh, như không để sinh tử trong lòng.
516 - Ngao… Con Sa Kinh Vương rống lên một tiếng phẫn nộ. Nhưng trong sự phẫn nộ đó còn có sự kiêng kỵ. Nó hiểu rằng lần này đã gặp phải cường giả. Nhưng lòng kiêu ngạo của Yêu Vương khiến nó không thể chạy trốn.
517 Lâm Vân thấy Chung Sách thoáng cái đã hiểu ý của mình, liền gật đầu. Người này tuy có ngông nghênh, nhưng không phải là ngu ngốc. Có lẽ sau này y sẽ cho một kinh hỉ lớn.
518 Dù đã hoài nghi Lâm Vân, nhưng hai tên tu sĩ Kết Đan không dám lộ ra ngoài. Bọn họ biết chỉ cần mình để lộ ra nửa điểm không ổn, thì sẽ bị Lâm Vân tiêu diệt.
519 Không thể không nói tên này rất biết nhìn người. Vừa liếc thấy Lâm Vân là đi tới chào hàng. Hơn nữa, y có vẻ là người lanh lợi và kinh nghiệm. Mà mấy chục viên linh thạch không là gì với Lâm Vân.
520 - Ngươi là ai? Cút ngay. Đừng chõ mõm vào chuyện này. Tên thanh niên anh tuấn thấy có người dám đi ra ngăn cản, liền phẫn nộ quát. Lâm Vân đang định lên tiếng, thì có người kéo tay của hắn.