541 Mông Văn cũng đã không phục bình tĩnh, âm thầm thở dài. Nhưng Lam Tranh lại nghe thấy tiếng thở dài đó. Dù bà ta không biết trong lòng Mông Văn nghĩ gì, nhưng bà ta cũng có thể cảm giác được sự khổ sáp của đệ tử.
542 Lâm Vân nhận lại viên ngọc, giờ mới hiểu vì sao viên ngọc này không liên lạc được. Thì ra Tân Nhai vẫn chưa trở về Hạt Nguyên Tinh. Vậy thì không có cách nào rồi.
543
544
545 - Lâm đại ca… Diệp Thành được Mông Văn và Diệp Tiểu Điệp vịn tới. Lúc trước Lâm Vân cho Diệp Tiểu Điệp một cái giới chỉ. Ở bên trong còn có một ít đan dược trị thương, cho nên mới cứu được Diệp Thành một mạng.
546 - Vũ Đình, em đừng xem thường Tịch Mịch Cốc. Dù anh ở hành tinh này không lâu, nhưng anh cũng biết sự lợi hại của bọn chúng. Như vậy đi, anh quyết định đưa mọi người trở về Địa Cầu.
547
548
549 Cách thành Quang Bình gần năm mươi nghìn km là một nơi của người phàm ở. Bởi vì linh khí ở nơi này rất thiếu thốn, không thích hợp cho việc tu luyện. Cho nên, trong này ngoại trừ một số tán tu có tu vị thấp, cơ bản đều là người phàm.
550 - Sư phụ, Sư huynh trở về rồi à? Vu Liêm nghe thấy tiếng của sư phụ, vội vàng chạy ra. - Liêm sư đệ, mau tránh đi, huynh có việc muốn nói với sư phụ. Hổ Đầu thấy mấy người sư đệ, sư muội chạy ra, vội vàng bảo bọn họ quay vào.
551 Liễu dược sư nhìn người trẻ tuổi vẫn ngủ say trên giường. Trong lòng không khỏi thầm than, người trẻ tuổi kia chỉ ngủ thôi cũng đã cứu được nhiều người như vậy.
552 Nhìn vẻ chờ mong của Linh Nhi, Lâm Vân mỉm cười nói: - Lúc tôi còn đang bế quan, cô là người tới gần phòng của tôi nhiều nhất. Tôi nghĩ chắc cô có việc gì muốn nhờ tôi phải không? Đôi mắt của Linh Nhi bỗng nhiên đỏ bừng.
553 - Đạo hữu, dù đạo hữu không thích tôi ngồi cùng, nhưng tôi nghĩ rằng tôi sẽ giúp ích được đạo hữu. Hắc hắc. Thiên Cơ Tử nói xong, định cầm bầu rượu tự giót.
554 Thanh âm của Lâm Vân không nhỏ, cơ hồ cả đại sảnh đều nghe thấy. Nhị thiếu gia của Giản gia càng nghe thấy rõ ràng, thuận miệng nói: - A Phúc, nếu người này đã thức thời như vậy, thì dẫn hắn đi theo.
555 Hành động này của Lâm Vân, khiến chẳng những cô gái che mặt cảm thấy có ẩn tình. Mà khách khứa trong đại sảnh cũng cảm thấy không đúng lắm. A Thọ nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Lâm Vân, y bỗng nổi lên lòng nghi ngờ.
556 Tốc độ phi hành của Uông Chí Hà rất nhanh. Đảo mắt đã mang theo Lâm Vân đi ra thành Thác Mã. Một lúc sau, hai người đã tới một nơi cách thành Thác Mã một nghìn dặm.
557 - Ài, đừng nhắc tới y nữa. Tên Uông Chí Hà kia đúng là một tên khốn kiếp. Tưởng rằng y giúp tôi, ai ngờ y lại muốn cướp đoạt giới chỉ của tôi. Giới chỉ của tôi có nhiều thứ như vậy, sao có thể giao cho y được? Tôi đương nhiên là không đồng ý rồi.
558 Lâm Vân mỉm cười: - Lão huynh sao lại hỏi như vậy. Chúng tôi được Giản Lạc Phiến thiếu gia mời tới đây cơ mà. Muốn nói thì cũng là Nhị thiếu gia nói, hỏi chúng tôi làm gì? Thật là kỳ quái.
559 Lâm Vân lắc lắc tay, chậm rì rì nói: - À, quên chưa giới thiệu. Ta tên là Lâm Vân, là một tán tu. Còn về tu vị, thì ta cũng không biết tu vị của ta là gì.
560 Thiên Dương Lâu vẫn náo nhiệt như vậy. Chuyện xảy ra vài tiếng trước căn bản không ảnh hưởng gì tới sinh ý ở đây. Lúc Lâm Vân đi tới đại sảnh của Thiên Dương Lâu, cái màn hình vẫn không ngừng hiện lên các thông tin, nhưng lại không thấy tung tích của hai cô gái đâu cả.