421 - Niệm Vân, thì ra tên thật của em là Tĩnh Như. Cũng đến lúc chị rời khỏi đây rồi. Liễu San thấy Tĩnh Như có vẻ như đã quên mình, trong lòng hơi thất vọng, nên chủ động nói.
422 - Nghe nói các tu sĩ phải cần thứ này để tu luyện nên em mới tích cóp nó lại. Nhưng em biết hiện tại nó đã không có tác dụng gì với anh rồi. Tĩnh Như thấy Lâm Vân chỉ nhìn túi linh thạch, không nói, thần sắc rất ảm đạm, cúi đầu nói nhỏ.
423 - Ta là Lâm Vân. Lão tổ Côn Luân của các ngươi nợ ta vài thứ, nên ta muốn đòi lại. Mau gọi lão tổ của các ngươi ra đây. Bằng không thì đừng trách ta không khách khí.
424 Một là vì phái Côn Luân là môn phái lớn nhất của Khôn Truân Giới, tiêu diệt hết bọn họ sẽ dẫn tới tu sĩ khác bất mãn. Hơn nữa mình còn có việc buôn bán ở Khôn Truân Giới.
425 Hiện tại đầu óc của Niệm Tiêu chỉ trống rỗng. Cô ta không ngờ mình lại bị coi như một công cụ hy sinh. Cho dù tên Lâm Vân kia không phải là một người xấu xí, nhưng ánh mắt của hắn quá hèn mọn bỉ ổi.
426 Lại lấy cái thẻ ngọc ở núi tuyết Misimi ra xem. Lâm Vân đã nhìn qua một lần, đó là thẻ ngọc luyện đan. Nhưng có vẻ như không trọn vẹn. Phía sau cái thẻ ngọc này có ghi mười hai pháp quyết mở đan và thu đan.
427 Bốn tên thủ hạ nghe thấy Thổ Thất ra lệnh, liền không chút do dự xông tới. Lâm Vân không quay đầu lại, chỉ vung tay phóng ra Tinh Đao. Bốn người kia không rên lên một tiếng, đã đứt thành vài đoạn, chết không thể chết hơn.
428 Trương Tuyền nghe vậy mới thở phào một cái. Như vậy mới hợp lý chứ. Dù sao xảy ra chuyên lớn như vậy, làm sao có thể không biết được. Vẫn hơi khó hiểu Lâm Vân ẩn cư trong rừng sâu làm gì, nhưng cô ta cũng biết không tốt hỏi.
429 “Vũ Tích?”Lâm Vân sững sờ. Vừa tới Yên Kinh hắn đã trông thấy Vũ Tích đứng ở cửa căn biệt thự. Nàng đứng yên lặng ở đó giống như một hòn vọng phu vậy.
430 - Chị không biết. Hình như…Vũ Tích không dám nói ra. Mông Văn giống như bị linh hồn khác xâm nhập vào vậy. Nhưng chuyện như vậy nói ra thật rợn người.
431 Vẻ hoảng sợ trên mặt Mông Văn vẫn chưa thối lui. Một lúc lâu sau, khi Nhược Sương vỗ nhẹ vào lưng thì nàng mới khôi phục một ít:- Ngày đó, khi chị nhảy xuống vách núi thì rơi vào một cây tùng ở dưới.
432 - Về sau em và Nhược Sương trở về à?Lâm Vân nhìn khuôn mặt tiều tụy của vợ, rất là đau lòng. - Vâng, em và Nhược Sương dùng hai viên linh thạch Thượng Phẩm, quả nhiên là khởi động được truyền tống trận.
433 Đan dược kéo dài tuổi thọ cũng chỉ nghe nói ở Khôn Truân Giới mà thôi, chứ chưa gặp bao giờ. Không biết thế giới Tu Chân của mỹ phụ và nam tử râu ngắn mà Vũ Tích kiể kia có loại thuốc đó không.
434 Vài vị thủ trưởng cũng khẩn trương nhìn Lâm Vân. Bọn họ rất muốn biết suy nghĩ của Lâm Vân về việc này. Chính xác hơn, là hắn có ý định chiến đấu về sau không? Cho dù bọn họ biết Luyện Khí Kỳ càng luyện lên cao càng lợi hại.
435 Một con động vật có bộ lông màu vàng vượt qua trước mặt Lâm Vân, tốc độ nhanh như tia chớp. - Con gì vậy nhỉ?Dù kiến thức của Lâm Vân rất rộng rãi, nhưng chỉ cảm thấy con động vật kỳ quái này có chút quen quen.
436 - Lưu Chính Văn? Không ngờ lại gặp cậu ở đây. Đã lâu không thấy rồi nhỉ. Lâm Vân nhận ra người này là Lưu Chính Văn, bạn học đại học với hắn lúc trước.
437 Liêu Nhị vừa nghe thấy tên Lâm Vân, trong lòng đã kịch liệt đấu tranh. Y cũng biết sự lợi hại của Lâm Vân. Lúc trước hắn đi tới Trung Ninh một chuyến, đã khiến cho Liêu Nhị sợ tới mức hồn phi phách tán.
438 Tất cả ông trùm xã hội đen ở đây đều sững sờ nhìn một màn này. Bọn họ đã bao giờ chứng kiến một cuộc chiến như vậy đâu? Dịch Hổ với bản lĩnh như thần tiên rõ ràng bị ngưng ở trên không, còn cầu xin tha thứ nữa.
439 - Chuyện này là thế nào?Tên béo lạnh lùng hỏi. - Là như vậy, lão đại. Không phải lần trước vị Dịch quan chủ đã bái phỏng anh sao? Lúc đó vị quan chủ kia đã nhắc tới những cô gái có thuộc tính băng, tôi đứng ở bên cạnh nên nghe được.
440 Lâm Vân dùng thần thức đã thấy hết mọi chuyện. Âm thầm tự nhủ, tên Bàng Hải này không phải là một tên ngốc. Chỉ là cô chị của Cận Thi Kỳ có vẻ hơi đần.
Thể loại: Trọng Sinh, Dị Năng, Ngôn Tình, Đô Thị
Số chương: 50