361 Hạ Tinh âm thầm thở dài một tiếng. Mặc dù cô ta có lòng trắc ẩn, nhưng cô ta chỉ có thể giúp người lang thang này mua đồ ăn mà thôi. Điều kiện gia đình của cô ta cũng không khá giả gì, nên không thể dẫn hắn tới bệnh viện để chữa trị cánh tay.
362 - Anh trả tôi chiếc điện thoại, bây giờ tôi sẽ dẫn anh đi tới chỗ khu nhà trợ cấp. Hạ Tinh nhìn nhìn kẻ lang, vươn tay ra. Cô ta có chút lo lắng người này không trả điện thoại cho mình.
363 Hạ Tinh nhìn kho hàng dưới tầng hầm của nhà Dương Vân, coi như là thỏa mãn. Chỉ tiếc là kho hàng thuộc về hai nhà. Bời vì nhà kia không có ai ở, nên không tìm được người để thương lượng gỡ bỏ chỗ ngăn cách đi.
364 Lang Thang khó hiểu ngẩng đầu nhìn Dương Vân, nói: - Không có. Khóe miệng của Dương Vân lộ ra một vẻ giảo hoạt: - Không có thì tốt rồi. Bằng không tôi còn không có ý tứ nhờ cậu hỗ trợ.
365 - À, không sao đâu. Anh Phổ cũng rất dễ tính. Đi thôi, chúng ta lên tầng xem quần áo nhé. Quần áo chỗ này đều lỗi thời rồi. Hôm nay anh Phổ của mình nghe nói là mình muốn đi gặp bạn học cũ, nên cố ý dẫn mình tới đây mua vài bộ quần áo mới.
366 Lời của Lang Thang khiến mấy người ở đây đều lắp bắp kinh hãi. Ngoại trừ Dương Vân là tự nhận biết một ít về Lang Thang, trong lòng Triệu Phổ và Thôi Quyên đều tự nhủ, chẳng lẽ tên này rất có tiền sao? Chứ không phải là tiền tiết kiệm của hắn? Hay là hắn vốn là một tên thích giả trư ăn thịt hổ? Tuy nhiên, nhìn thái độ khẩn trương của Dương Vân, có vẻ không giống như vậy.
367 Chẳng hạn như vì sao mình biến thành như vậy. Còn có vì sao mình luôn nghĩ tới mình có thể bay. Vừa này hắn suýt nữa bỏ đồ vật vào trong không gian đó, nhưng kịp thời nghĩ tới không gian đó nên được giữ bí mật.
368 - Vậy thì…Nhờ anh. Hiện tại trong lòng Dương Vân rất loạn. Thấy nam tử kia nói y là thầy thuốc, lại có thể trị liệu cho Lang Thang. Liền vịn Lang Thang lên, để cho nam tử kia chữa bệnh.
369 - Dương Vân… Một thanh âm đột ngột cắt đứt suy nghĩ của Dương Vân. Làm cho nàng đang từ cảm giác phiêu dật, thoáng cái đã rơi xuống phàm trần. Dương Vân căm tức quay đầu lại nhìn.
370 Phùng Húc Tùng rất mất hứng, đi tới kéo tay Trương Nhạc ra nói: - Chúng tôi có bệnh nên không trèo cao được người có tiền như cậu. Trương Nhạc, chúng ta đi sang bên kia xem.
371 - Lang Thang vốn là một kẻ lang thang. Không nghĩ tới phải không? Tuy nhiên y thuật của hắn thật sự lợi hại, mình đã tận mắt nhìn thấy, không giả đâu.
372 Nhưng ở sâu trong lòng Hàn Vũ Tích, nàng vẫn rất tự trách bản thân. Nàng không phải là một nữ nhân tốt, không thể hiếu kính mẹ của mình. Nhưng nàng muốn đi tìm lão công của nàng.
373 - Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra? Lang Thang thấy nhà của Hạ Tinh đã bị bán, cha mẹ của em ấy còn bị bắt đi, trong lòng rất tức giận. - Mẹ và cha của em mượn rất nhiều tiền, đều là vay nặng lãi.
374 Tên này chỉ có thể trơ mắt nhìn mình bị Lang Thang kéo xuống mắt đất, mà không có cách nào chống cự. Muốn nói chuyện mà không thể nói lên lời, muốn động thủ thì lại phát hiện tay chân của mình đều mềm như bún.
375 Hàn Vũ Tích lắc đầu không trả lời Liễu Nhược Sương, mà lấy Tiên Nhan Đan ra rồi đưa cho Liễu Nhược Sương, nói: - Em uống trước đi. - Đây là thuốc gì vậy? Liễu Nhược Sương cầm đan dược có mùi thơm ngát trên tay, ngây người hỏi.
376 Bản thân mình khi nào đã giữ được trái tim Lâm Vân rồi? Hoặc là nói khi nào mình đã được Lâm Vân yêu? Vợ của Lâm Vân quả thực là một nữ nhân lương thiện.
377 Tuy Lang Thang không biết thân phận trước kia của mình, nhưng từ ánh mắt và hành động của tên nam tử kia, thì cũng nhìn ra, bọn họ rất kiêng kị mình. Cũng chứng tỏ rằng bọn chúng sẽ không dám gây bất lợi cho gia đình Hạ Tinh nữa.
378 - Mình cũng không biết. Hắn đã nói rằng sẽ quay trở lại, chỉ là không biết khi nào mà thôi. Có lẽ một tháng, cũng có thể lâu hơn. Mình cũng không biết Lang Thang rốt cuộc là ai.
379 Vừa rồi mình đã xem qua cái Kim Ấn, cái đó tuyệt đối không phải là pháp bảo bổn mệnh của lão tổ Côn Luân. Mà nó chỉ là một pháp bảo công kích bình thường.
380 - Chị Vũ Tích, em cảm thấy tên Trần Ngọc Bân vừa nãy không phải là thứ tốt gì. Chúng ta muốn cẩn thận một chút. Liễu Nhược Sương thấy tuy tên Trần Ngọc Bân kia rất nho nhã lễ độ.