161 Phu nhân Triệu hàn lâm thấy Lâm Y nói có lý, nghĩ sơ sơ, lên tiếng. “Tôi tới nói câu cảm tạ phu nhân phủ doãn”. Nói xong cầm lấy chén rượu, bầu rượu, đứng dậy đi về phía bàn phu nhân phủ doãn.
162 Lâm Y tổng kết một màn, cũng không biết đoán có chuẩn không, nhưng vẫn bội phục phu nhân phủ doãn tâm tư kín đáo, lại đáng thương cho các vị phu nhân khác, bao gồm cả mình, sống được thực mệt mỏi, mỗi câu nói đều phải ngẫm lại ba lần trong đầu.
163 Dương Thăng và Ngưu phu nhân tranh chấp, quả nhiên là vì hôn sự của anh ta và Lan Chi, sự tình rất đơn giản, một người muốn cưới, một người không cho.
164 Nói vậy cuộc hôn nhân của Đinh phu nhân cũng không thuận lợi, Lâm Y không tiện hỏi nhiều, lại tạ ơn thay Trương Bát nương, cáo từ về nhà. Trương Bát nương còn ngơ ngác ngồi trước bàn, ánh mắt trống rỗng, Lâm Y ngồi cạnh, nhẹ giọng hỏi.
165 Trương Trọng Vi đúng là dầu muối không thấm, Lâm Y vừa bội phục chàng quyết đoán xong, giờ lại tức đến nghiến răng, nàng bước đi vài bước, đột nhiên nảy ra ý định.
166 Trương Trọng Vi chải đầu xong, đứng dậy, nói. “Vậy đi, ta tới huyện Tường Phù trước báo tin, chờ thúc thúc và thím nghe xong lại thương lượng tiếp”. Lâm Y gật đầu, lấy áo bông sạch sẽ cho chàng thay.
167 Trương Trọng Vi trả lời câu hỏi của Phương thị. “Đã bị bỏ còn về làm chi, ở lại nhà mẹ đẻ, cha mẹ đầy đủ, anh trai chị dâu cũng có, không để mặc nó đói được.
168 Phương thị phải theo tới Mi Châu, tất cả mọi người đều rõ vì sao, nhất định là bà ta lo lắng nhà mẹ đẻ bị hại gì thì lại ôm hận, muốn đi cùng để điều hòa quan hệ.
169 Lâm Y nói như thế mang hai ý, thứ nhất : không muốn Đinh phu nhân hỏi thêm, tránh phát sinh chuyện khác; thứ hai : để đối phương biết nhà họ Trương là gia đình quan lại, tốt nhất chớ âm mưu gì.
170 Sáng sớm ngày hôm sau, Lâm Y thừa dịp điếm còn chưa mở cửa, tập trung mọi người lại nói chuyện Lâm nương tử, thím Dương chưa trải qua cơn hỏa hoạn lần đó thì thôi, Thanh Miêu nhớ tới chén bát nồi niêu và quần áo bị cháy, Chúc bà bà nhớ tửu quán nhỏ của mình, đều hận đến hừ lạnh, cùng lên tiếng phải hết toàn lực giúp Đinh phu nhân tìm được Lâm nương tử, đánh cô ta một trận cho hả giận.
171 Lí Thư luôn luôn bình tĩnh, vậy mà nhận một cái tát của Phương thị xong trở nên rối loạn như thế, không nghe mọi người khuyên bảo, khóc sướt mướt về phòng, liên tục sai bảo người hầu trong phòng dọn dẹp quần áo vật dụng, chuẩn bị về nhà mẹ đẻ.
172 Thím Dương xuống bếp hâm nóng thức ăn, giây lát bưng lên, ba người dùng bữa xong, Lâm Y tiễn Trương Bát nương sang Đinh phu nhân cách vách ở nhờ, rồi trở về cùng Trương Trọng Vi hai người nghỉ ngơi.
173 Ngưu phu nhân không nghĩ tới ngay cả Thanh Miêu cũng nhanh mồm nhanh miệng như vậy, nhất thời cứng họng, Lâm Y nghĩ thầm : ngày đại hỉ của gia đình người ta, cốt yếu giữ lại cho Dương Thăng mấy phần mặt mũi, vì thế nhìn Ngưu phu nhân cảnh cáo xong, im lặng ngồi xuống.
174 Phu nhân phủ doãn vào phòng trong, nhác thấy tấm màn Lâm Y tự chế, tò mò lại gần nhìn xem, khen. “Phu nhân Trương hàn lâm khéo tay ghê, cũng làm khó cô nghĩ ra được”.
175 Trương Trọng Vi và phu nhân phủ doãn đều nói có việc hỉ, đến cùng thì đó là việc gì?Lâm Y hỏi. “Việc vui lần này là của Âu Dương phủ doãn hay người nhà ông ấy?”.
176 Trương Trọng Vi mỉm cười. “Ta biết em đúng mực, nhưng ngôn ngữ vẫn chứa mấy phần trách cứ”. Lâm Y nói. “Chính là muốn cô ấy hiểu được rằng một khi đã đứng trong điếm, sẽ không còn là thân phận em chồng của em, là một người hầu rượu, không thể vi phạm quy củ, nên phạt phải phạt, không thể hàm hồ, chẳng qua niệm tình cô ấy lần đầu phạm sai lầm, em thật không tính phạt cô ấy”.
177 Trương Trọng Vi thực mâu thuẫn, chàng cho rằng đây là cơ hội khó được, trên cơ sở lo lắng phí tổn, hẳn là nên thuê ngay nương tử điếm nhà họ Dương; cùng lúc đó chàng lại lo lắng sẽ vì thế mà khiến người ta hiểu lầm quan hệ hai nhà Trương – Dương, dù sao phe phái của Vương hàn lâm đã bắt đầu hoài nghi.
178 Lâm Y nhẹ nhàng gật đầu, nói câu “Đã ghi nhớ”, ưỡn thẳng lưng đi hướng Ngưu phu nhân, cười nói. “Bà ngoại hôm nay có thời gian rảnh đến điếm của chúng ta ngồi chơi? Sáng sớm đã uống rượu không tốt lắm, chỗ ta có nhiều loại nước ngọt, bà ngoại có muốn nếm thử không?”.
179 Lâm Y lại lắc đầu, nói. “Một khi chưa chắc chắn, tạm đừng kinh động đến quan viên, vẫn là tìm đến người môi giới hỏi xem”. Trương Trọng Vi cảm thấy có lý, liền không đi “Sở tu hoàn kinh thành” nữa, đợi ngày hôm sau tìm một người môi giới tới nhà.
180 Thím Dương hỏi. “Không cho ghi sổ được, lại chẳng thể đắc tội, vậy chúng ta phải làm sao bây giờ?”. Lâm Y ngẫm nghĩ, đứng dậy đi ra ngoài. “Để ta đi nhìn một cái”.