121 Thanh Miêu kinh ngạc hơn cả Lưu Hà. “Lúc trước chẳng phải chị cũng nói thế, mà vẫn khóc hô đủ kiểu không muốn làm thông phòng cho Đại lão gia, không phải ư?”.
122 Lưu Hà đã sớm đói bụng lắm, liên tục lắc đầu, cũng không khách sáo chút nào, tiếp nhận liền ăn. Cắn hai ba miếng, mới tạ ơn Lâm Y. “Nếu không có bánh thịt của Nhị thiếu phu nhân, nô tỳ sợ là sẽ đói nguyên buổi trưa”.
123 Lâm Y mới trải qua chuyện Lưu Hà, không còn chút lòng tốt nào để cho, dù đoán được tâm tư Trương Đống, nàng cũng làm như không biết, chỉ nói. “Nha đầu kia không giỏi xem sắc mặt, sau này con dâu không cho nó hầu hạ trước mặt phụ thân nữa, miễn cho chọc phụ thân tức giận”.
124 Trước giờ cơm chiều, Thanh Miêu ra chợ mua củ cải để dùng cho ngày hôm sau, mặt khác tiện thể mang về mấy cây sùng thảo, Lâm Y chưa bao giờ gặp qua vật ấy, hỏi.
125 Trương Đống không vui, nói. “Một chút điểm tâm có thể tiêu tốn bao nhiêu tiền, nói con dâu trước bỏ ra, ngày sau trả lại”. Lâm Y nhanh chóng tiếp lời.
126 Dương thị không hiểu dây mơ rễ má gì, ngạc nhiên nói. “Ông lĩnh được chức quan có liên quan gì đến phu nhân Mã tri viện?”. Trương Đống cười ha ha vuốt vuốt râu, đắc ý nói.
127 Chẳng bao lâu sau, thím Dương và thím Nhâm bưng một cái nồi con lên, Phương thị liếc mắt qua một cái, âm thầm nở nụ cười, trong nồi đã gần thấy đáy, chỉ còn một ít cháo loãng.
128 Lâm Y cố ý lướt qua Trương Đống, nhưng Trương Trọng Vi nghĩ bụng Dương thị về nhà mẹ đẻ, Trương Đống nhất định sẽ đi theo, Lâm Y không có đạo lý mua bánh bao cho Dương thị mà lại không cho Trương Đống ăn, vì thế yên lòng, nói.
129 Lâm Y chỉ không muốn gánh vác toàn bộ chi tiêu trong nhà thôi, chứ tiền thì vẫn có để ăn ngon uống ngọt, bởi vậy xua. “Em không đói bụng, quan nhân ăn một mình đi”.
130 Lí Thư có bầu, Trương Bá Lâm không muốn vợ mình hao tổn tinh thần, an ủi nói. “Nàng vừa hiếu thuận, lại hiền lành, còn nối dõi tông đường cho nhà họ Trương chúng ta, ta làm sao nỡ ruồng bỏ nàng, thật sự là lo lắng cho huynh đệ mới nghĩ hạ sách này”.
131 Trương Trọng Vi nghe Trương Đống nói quyết tuyệt như vậy, sao dám cãi thêm, vội vàng nói. “Con biết sai rồi, hết thảy nghe theo phụ thân an bài”. Lúc này Trương Đống mới hòa hoãn sắc mặt, nói.
132 Lúc trước Lâm Y mượn Lâm phu nhân cối chày, bọn họ tiếc không muốn cho, hôm nay sao lại hào phóng vậy? Lâm Y cảm thấy kì quái, liền hỏi cô ta là tự ở hay cho người khác thuê.
133 Lâm phu nhân cười. “Xem ra Lâm phu nhân quả thật là lần đầu đến Đông Kinh, không hiểu giá thị trường ở nơi này lắm, chốn kinh thành này, những người có tay nghề nhưng không mua nổi nguyên liệu có rất nhiều, cô cũng không cần đi xa, đi một vòng dãy phòng hạ đẳng đằng sau nhà chúng ta có thể tìm được vài người đó”.
134 Chủ tớ ba người về nhà, tiếp tục thương thảo chuyện mở tửu điếm. Phía đông kinh thành nhiều cước điếm, rải rác khắp phố lớn ngõ nhỏ, trà rượu là thứ quan trọng nhất thì đã có chính điếm cung cấp, còn có người môi giới cung cấp thức nhắm, khiến cho việc mở cước điếm trở nên thực sự dễ dàng.
135 Trương Trọng Vi giải thích một phen, Lâm Y hiểu được, nhà quan lại không muốn làm buôn bán không phải vì để ý ánh mắt người đời mà là thật sự cho rằng buôn bán là chuyện nhục cho thân phận, đã hướng tư tưởng lên thanh cao như thế, đương nhiên tình nguyện sống cảnh khốn cùng cũng không chấp nhận buôn bán kiếm sống.
136 Ngưu phu nhân nghe vậy yên tâm, nói. “Người không có việc gì là tốt rồi, quần áo và dụng cụ nhà bếp là chuyện nhỏ, mất rồi thì mua lại”. Gia đinh khiêng hai rương đồ tiến vào, hỏi Ngưu phu nhân.
137 Lâm Y nóng lòng biết nguyên nhân vụ cháy, gật đầu có lệ, hỏi tên đầy tớ kia. “Cổ lão gia bắt gian phu, hàng xóm láng giềng đều có thấy, nhưng làm sao lại nháo thành cháy?”.
138 Lâm Y đánh nhẹ Trương Trọng Vi một cái, nói. “Yên tâm, tiền thuê nhà vẫn phải có”. Lại hỏi. “Vụ cháy lần này đúng là Cổ lão gia và gian phu vô tình gây ra, nghe nói cả hai đã bị gô lại rồi, chàng có biết không?”.
139 Trương Trọng Vi thập phần cảm kích, đang muốn nói lời cảm tạ, Dương Thăng lại lên tiếng. “Đừng vội nói cảm ơn ta, trước đồng ý với ta một chuyện, ta mới mang cháu đi”.
140 Dương Thăng và Trương Trọng Vi vừa về đến phủ họ Dương, Ngưu phu nhân liền gọi Dương Thăng đi, nói là muốn hỏi thử anh ta ấn tượng thế nào với tửu lâu nhà mình.
Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không
Số chương: 24