141 Lí Thư cười nói. “Cũng là nhà ngươi nói chuyện khôi hài vui vẻ, ta ở nhà buồn sắp chết đến nơi, Nhị thiếu phu nhân nhà ngươi cũng không thèm đến thăm ta”.
142 Lâm Y cười khen ngợi. “Chủ ý này không tồi, cũng là chàng đầu óc nhanh nhạy”. Trương Trọng Vi thật cao hứng có thể rời khỏi nhà thân thích, ngày hôm sau liền đến Hàn Lâm viện xin nghỉ nửa ngày, đến thẳng vụ lâu điếm, hỏi quan chuyên tri phòng ốc nào ở Đông Kinh đang được miễn giảm tiền thuê.
143 Lâm Y cười. “Đó là của hồi môn của tôi, hiện giờ cuộc sống gian nan, đành phải lấy ra sử dụng”. Chúc bà bà nhóm lò, nấu nước nóng hâm rượu, động tác thành thạo, đảo mắt đã hâm xong một li rượu trái cây, bưng đến trước mặt Lâm Y, Lâm Y nhấp một ngụm, độ ấm vừa phải, vị vô cùng tốt, mặc dù nàng chưa phỏng vấn qua những người khác, nhưng lúc trước khi khảo sát cước điếm, gặp qua không ít người hâm rượu, rất nhiều người từ các đại tửu lâu còn kém tay nghề hơn thế này, vì thế nàng khen.
144 Thanh Miêu chen vào nói. “Đến đây là tốt rồi, còn nhắc lại chuyện không vui làm chi”. Lâm Y cũng nói. “Đúng vậy, sau này chúng ta vui vẻ sống, không có gì quan trọng hơn việc ấy nữa”.
145 Lâm Y nói. “Này không khó, để tôi nói bọn họ ghép bàn lại”. Phu nhân Vương hàn lâm ra vẻ khó xử, nhỏ giọng thì thầm. “Cô xem, phu nhân phủ doãn ngồi ngay giữa điếm, chúng ta nhiều người, sợ là khó sắp xếp được”.
146 Lâm Y lướt qua giữa các bàn, nghe được không ít những câu như vậy, khó tránh khỏi cảm thán, quả nhiên chỗ càng đông phụ nữ lại càng nhiều chuyện, chỉ sợ không quá mấy ngày nữa sẽ truyền khắp hậu viện gia quyến các quan viên ở Đông Kinh.
147 Trương Trọng Vi gật đầu nói. “Đúng vậy, mọi việc nên suy nghĩ theo chiều hướng tốt, chớ tích tụ ai oán trong lòng, mới chỉ một buổi sáng thôi mà, buổi chiều hẳn làm ăn sẽ tốt hơn”.
148 Trương Trọng Vi giúp Lâm Y dọn dẹp rau xanh, hỏi. “Nương tử, chén bát bị chiếm dụng mất rồi, chúng ta nấu ăn bằng gì?”. Lâm Y bỏ dao xuống, lau tay vào tạp dề, vào phòng lấy tiền đưa cho Trương Trọng Vi, bảo chàng ra ngõ mua một cái lò về.
149 Hôm nay Nhị phòng đến làm khách, Trương Trọng Vi và Lâm Y sáng sớm đã rời giường, dời bàn trong điếm ra một bên, dùng bình phong mới mua ngăn lại thành một không gian kín nho nhỏ.
150 Thanh Miêu đề nghị bố trí một quầy ngay tại phòng hạ đẳng, chuyên để bán cơm đĩa, phàm có người muốn mua cơm đĩa mà không uống rượu đến sẽ bảo bọn họ ra phía sau xếp hàng.
151 Ngưu phu nhân rốt cuộc là trưởng bối, Lâm Y có phản cảm bà này gây khó dễ cỡ nào cũng không thể vì một chút việc nhỏ liền trở mặt, vì thế cố ý không quan tâm câu nói trước đó.
152 Lâm Y vẫn cười, nâng giọng nói to hơn chị ta. “Tuy là ta đóng cửa, nhưng một không chửi, hai không đánh, người bên ngoài nghe được thì vấn đề gì?”. Người đàn bà quấn khăn lam cười giảo hoạt, há mồm liền kêu như heo bị chọc tiết.
153 Thanh Miêu nhanh chóng đáp. “Là Ngưu phu nhân”. Lâm Y lấy làm lạ, hỏi. “Vì sao em lại khẳng định chắc nịch như vậy?”. Thanh Miêu đáp. “Nhị thiếu phu nhân nói tranh giành đảng phái, em nghe không hiểu, nhưng hiểu được các vị đại nhân làm quan phá điếm nhà chúng ta thì lợi chỗ nào?”.
154 Thanh Miêu thấy Lâm Y không đi tiếp, nhỏ giọng thúc giục nàng. “Nhị thiếu phu nhân, này có gì đẹp đâu, em hận không thể đập hết”. Lâm Y lại nói. “Học hỏi đi, về sau nhà chúng ta mở đại tửu điếm cũng làm như vậy”.
155 Ngưu phu nhân tim đập binh binh trong ngực, chính mình cũng bắt đầu hoài nghi có khả năng nào đầu bếp nhà mình không để ý làm con gián rớt vô canh không, có điều bà ta nghĩ thì nghĩ thế nhưng không chịu dễ dàng thừa nhận, liền nhẹ giọng khụ tiếp hai tiếng.
156 Kim Bảo nghe trong lời nói của Ngưu phu nhân lộ ra vài phần đắc ý, vội vàng thúc ngựa mà lên. “Đương nhiên, nhiều chính điếm còn so kém nhà chúng ta”.
157 Trong cước điếm, các nương tử đều còn ở, Thanh Miêu mời nha dịch đứng chờ ngoài cửa, vào điếm thỉnh cầu bọn họ đi làm chứng. Các nương tử ban nãy bị hoảng sợ, cũng hận hai tên lưu manh kia, hơn nữa chỉ cần người hầu đi là được, liền đồng ý phái nha hoàn ra công đường làm chứng.
158 Ngưu Đại Lực gân cổ lên. “Lan Chi có gì khác kỹ nữ, cớ gì cậu động được, tôi không được? Kỹ nữ khác tôi không thèm, chỉ muốn Lan Chi”. Đối mặt với kẻ không phân rõ phải trái như vậy, Dương Thăng chán nản.
159 Trương Trọng Vi đi qua xem, càng nhìn càng thấy quen mắt, lấy làm lạ, hỏi. “Đây không phải đồ trang trí trong phòng cậu sao? Lúc trước ta có nhìn thấy trong phòng cậu”.
160 Phu nhân Triệu hàn lâm nhiệt tình kéo Lâm Y đến bàn của mình và phu nhân Tôn hàn lâm ngồi xuống, cười nói. “Phu nhân Trương hàn lâm thật bản lĩnh, tửu lâu lớn như nhà họ Dương vì vụ án lần trước thiếu chút nữa đóng cửa”.