181 Trương Trọng Vi đang cố trêu đùa Lâm Y, cũng không phải thật muốn tới chính điếm, ỡm ờ nhìn nàng rót rượu, dựa sát vào hầu rượu mình, chờ vài chén xuống bụng xong, hai người ra quyết định cuối cùng mua, Lâm Y lấy văn khế ra, tự tay mài mực, Trương Trọng Vi kí tên.
182 Tiếu tẩu tử thấy Chúc bà bà cò kè mặc cả, liền sinh mấy phần chán ghét, nhưng ngại mặt mũi Lâm Y, vẫn ừ một tiếng. Lâm Y và Trương Trọng Vi xoay người chuẩn bị về nhà, đi mấy bước lại quay đầu, nói.
183 Bên cạnh có người nhiệt tình lên tiếng. “Chúc bà bà đừng vội, lão Tam lão Tứ nhà bà đang trong sòng bài kìa, chờ thua hết sẽ về”. Thì ra nhà có kẻ mê cờ bạc, không tàn mạt mới là lạ, chẳng qua không hiểu kế hoạch lừa bịp tống tiền này là ý của ai.
184 Trương Trọng Vi nghe nói việc dọn dẹp trái cây trên mảnh đất có thể hoàn công sớm, vô cùng cao hứng, nói. “Như vậy ngày mai ta xin nghỉ một ngày, ở nhà nghiệm thu”.
185 Tiếu tẩu tử lãnh mệnh tìm hiểu vợ Chúc Nhị, cùng Tiếu Đại về nhà. Trương Trọng Vi và Lâm Y hai người vẫn ở nơi đó, sắc mặt vui mừng nhìn mảnh đất tám phân, luyến tiếc không nỡ rời đi.
186 Nhà Âu Dương tham chính và nhà họ Trương vốn thân thiết, hơn nữa phu nhân tham chính có cổ phần ở cước điếm nhà họ Trương, liên can lợi ích kinh tế với Lâm Y, cho dù không hùa theo bợ đỡ thì cũng chẳng sao; còn phu nhân Vương hàn lâm lại khác, trong lòng đại khái chắc đang hận nhà họ Trương lắm, chỉ e ngại mặt mũi Âu Dương tham chính, chẳng ai muốn giao thiệp với kẻ ghi hận mình, Lâm Y cũng vậy, nhưng Vương hàn lâm là cấp trên của Trương Trọng Vi, quan hệ ngầm bên dưới thế nào đi nữa, mặt ngoài vẫn phải chu toàn.
187 Hàng xóm? Cùng họ? Không lẽ là vị Lâm nương tử ngoại tình, dẫn tới vụ cháy ghê gớm lần đó? Lâm Y không tin. Tuy rằng lúc ấy hỏa hoạn đột ngột, nhưng nhà nhỏ sát đường, ôm vàng bạc lụa gấm bỏ chạy không phải việc khó, Lâm nương tử trong tay có tiền, làm sao phải xuống cấp gả cho nhà họ Chúc nghèo mạt như thế? Quan trọng hơn nữa, Lâm nương tử không phải thân tự do, không thể gả cho người khác.
188 Phu nhân tham chính nhìn nhìn hướng phòng trong, không có bóng dáng Trương Bát nương, hỏi Lâm Y. “Cô em chồng nhà cô đâu, đã bắt đầu chuẩn bị của hồi môn chưa?”.
189 Cá trong thành Đông Kinh hầu hết đều cắt khúc bán ban đầu là vì giá cá đắt đỏ, một cân cá bán gần một trăm văn, nhà bình thường ăn không nổi một con, chỉ có thể mua chút chút giải thèm, dần dà về sau, người bán cá nguyên con ngày càng ít, mà đầu bếp biết nấu cá cũng ngày càng hiếm có.
190 Lâm Y cười nói. “Vậy mau đi, dù sao Đại tẩu không lấy tiền lãi, mượn sớm có dùng cũng tốt”. Trương Trọng Vi cất giấy vay nợ vào ngực, tiếc không nỡ mướn kiệu ngồi, dựa vào đôi chân đi một mạch tới huyện Tường Phù.
191 Trương Trọng Vi thấy Lâm Y đi vào, càng cảm thấy không mặt mũi, ngồi trên ghế nhưng không biết là ngồi thì hơn, hay đứng thì hơn. Lâm Y ngạc nhiên nói.
192 Phương thị vì sao đột nhiên nghĩ vào thành ở? Trước kia chưa bao giờ bà ta có ý niệm đó trong đầu, Trương Trọng Vi qua cơn sửng sốt, sinh nghi, liền hỏi Phương thị nguyên do.
193 Thanh Miêu chạy một đường đến huyện Tường Phù, rất nhanh liền mời Trương Lương tới, nhưng tửu điếm Phong Hòa là tửu điếm của nữ giới, Trương Lương không tiện đi vào, Thanh Miêu đành phải thỉnh cầu ông ta đứng ngoài chờ một lát, cô vào trong điếm tìm Phương thị.
194 Bây giờ đang là lúc Đông Kinh lạnh lẽo nhất, bánh hoàng tước rất nhanh liền lạnh rồi, Trương Trọng Vi có ôm vào lòng giữ ấm cũng không mấy tác dụng, chính chàng cũng lạnh run cầm cập, chân trái đá chân phải, vòng ra ngõ sau, chỉ chờ được vào phòng tránh gió.
195 Trương Trọng Vi chưa bao giờ thấy Trương Bá Lâm tỏ thái độ như vậy, ngẩn người một lúc, nghẹn tiếng nói. “Đại ca, Đại ca biết em không phải ý này”. Trương Bá Lâm vẻ mặt nghiêm túc, nói.
196 Thím Dương còn chưa đáp, Trương Trọng Vi đã lên tiếng. “Phụ tại tử bất lập”. Lâm Y không hiểu câu này nghĩa là gì, hỏi một phen mới biết, cái gọi là “phụ tại tử bất lập” tức là người cha còn sống thì đứa con dù bao nhiêu tuổi cũng không cần tự lập môn hộ, mà người cha cũng có nghĩa vụ chi trả và lưu lại gia sản cho con.
197 Lâm Y vốn còn xấu hổ vì vay tiền trưởng bối, chờ nghe Trương Đống thế nhưng giàu có vậy, liền yên tâm thoải mái, nhớ lúc ban đầu, nàng dùng tiền hồi môn trợ cấp vợ chồng Trương Đống, nay nhờ vả bọn họ chút cũng là nên.
198 Phu nhân tham chính chẳng qua là lấy cớ thay Lâm Y, không nghĩ nàng quả thật biết làm, nghe vậy còn cao hứng hơn nàng, thấp giọng cười nhẹ. “Hành nương tử nhà ta nghĩ muốn thêu lót giày tặng cha mẹ chồng, nhưng không biết cầm châm, ta đang định nhờ người làm thay đây”.
199 Trương Trọng Vi vẫn cảm thấy lời đồn có liên quan đến việc Vương hàn lâm được thăng chức, bằng không đã chẳng trùng hợp như vậy, vừa lúc đường làm quan của chàng đang có cơ may chuyển biến, tửu điếm có Âu Dương tham chính góp cổ phần lại gặp rắc rối.
200 Không bao lâu sau, bên phía nha môn có tin tức truyền về, bảo rằng Hắc lão Đại đã xác nhận kẻ bịa đặt chính là Phong Hòa điếm cách một con phố, Phong Hòa điếm vẫn ghen tị cước điếm nhà họ Trương có các phu nhân lui tới, hiện tại cước điếm nhà họ Trương chỉ có sáu cái bàn, không phải là mối đe dọa lớn, nhưng chờ tân tửu lâu khai trương, sẽ ảnh hưởng trực tiếp tới Phong Hòa điếm, bởi vậy ông chủ Phong Hòa điếm sử dụng ám chiêu, muốn tửu lâu nhà họ Trương không thể khai trương được.
Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không
Số chương: 35