201 Mẹ chồng nàng dâu còn nói thêm chút nữa, Lưu Hà và người hầu rốt cuộc cũng na được rương đồ đi vào, bốn người đều mệt đến thở hồng hộc, Dương thị nói câu “Vất vả”, nhưng không cho bọn họ chút thời gian nghỉ ngơi, gọi Lưu Hà và Lưu Vân tiến đến, một lần nữa vấn an Lâm Y, giới thiệu.
202 Lưu Vân kém hơn rất nhiều trong việc giữ kín tâm tư, trước mặt Dương thị còn nhịn xuống được, vừa đến phòng hạ đẳng liền lộ ra bản tính, ngồi trên ván giường oán giận.
203 Dương thị căn bản vẫn xem thường người kinh thương, nghe vậy xụ mặt xuống. “Nhị thiếu phu nhân là phu nhân nhà quan lại, ai dám đánh đồng với đám người kia?”.
204 Lâm Y châm cho Dương thị chén trà nhỏ, cho bà bớt nóng giận, cười nói. “Đã sớm đáp trả rồi mẫu thân, nếu không nương tử điếm nhà họ Dương đã chẳng phải dẹp tiệm, con dâu chỉ sợ mẫu thân phật lòng, nên mới giấu diếm mấy ngày nay”.
205 Lâm Y cười mắng một tiếng “Lanh lắm!”, sai cô quay về chỗ bán cơm đĩa, nói cho khách quen hay một tiếng, mấy ngày nữa bọn họ sẽ không còn kinh doanh nữa, mong các vị hàng xóm láng giềng nhiều tha thứ.
206 Thanh Miêu tiện tay ném vài đồng, nói. “Tạ bà nhắc nhở, tôi đi đây”.
Thím Nhâm tiếp được tiền, mặt mày hớn hở, liền quên mất chuyện lúc trước Thanh Miêu uy hiếp mình, ân cần dẫn cô đến trước phòng Phương thị, còn tự tay vén mành.
207 Dương thị gặp Phương thị vẫn im lặng, cũng không nói nữa, nhất thời trên bàn ăn trở nên tĩnh lặng.
Không bao lâu sau, Lưu Hà quay trở lại, nhưng không thấy bóng dáng Tiểu Truỵ tử đâu, cô ta định ghé lại gần Dương thị thì thầm gì đó, Dương thị lại nói.
208 Lâm Y tháo bỏ hài, lên giường nằm xuống, vốn định nói chuyện với Trương Trọng Vi về Tiểu Truỵ tử, lại bị chàng ôm lấy, hôn lên môi. Nàng không muốn gạt mất hưng trí của quan nhân nhà mình, đành phải tập trung tinh thần, đón ý hùa theo.
209 Toàn bộ viên công trong tửu lâu chỉ có Trương Bát nương và Thanh Miêu biết chữ, Thanh Miêu phải quản lý phòng bếp, nếu Trương Bát nương cũng đi thì không ai ghi sổ sách được, bởi vậy quả thật không thể thiếu cô.
210 Nữ tỳ người khác đưa, Lâm Y không dám dùng, người đầu tiên bất đắc dĩ phải giữ lại, Vương hàn lâm ở Hàn Lâm viện quyền cao chức trọng không nói, Trương Trọng Vi còn phải ở Hàn Lâm viện làm việc, không thể đắc tội, năm người còn lại vẫn là đuổi đi thì hơn.
211 Lâm Y lo xa, Lưu Vân dù cảm thán tửu lâu rộng mở xa hoa nhưng mục đích của cô ta không nằm ở đây, căn bản vô tâm nhìn ngó, ánh mắt chỉ chực quét ra sau bức tường, vụng trộm quan sát cửa thông ra hậu viện nằm ở đâu.
212 Dương thị thật sự là một người mẹ chồng vừa khai sáng lại còn thú vị, Lâm Y nghe vậy càng vui vẻ hơn, thân thiết đỡ bà ra cửa, ngồi kiệu ra phố xá.
Qua ngõ Châu Kiều là tới Ngự phố, bước chân khỏi cầu sẽ thấy phồn hoa náo nhiệt nhân lên nhiều lần.
213 Lưu Vân không phục, dọc đường đi không ngừng lầm bầm. “Hôm qua bị phạt quỳ còn không phải vì cô, Đại phu nhân rõ ràng không nghe thấy gì, tuỳ tiện nói dối một chút là trôi qua rồi”.
214 Cạn chén xong, Lưu Hà mới phát hiện, không biết từ lúc nào mà Lưu Vân cũng ngồi vào bàn, Lưu Hà nhướng mày, nhỏ giọng trách mắng. “Cô có biết quy củ là gì không, một đứa nha hoàn cũng dám ngồi vào bàn ăn, muốn người khác chê cười Đại phòng chúng ta sao?”.
215 Trong phòng Trương Tuấn Minh, bà vú đang thu dọn đồ chơi, tiểu Tuấn Minh cầm chong chóng chạy đông chạy tây. Lâm Y lấy ra mấy văn, kêu bà vú dẫn Trương Tuấn Minh ra bên ngoài mua kẹo hồ lô ăn, có cớ để bọn họ đi nơi khác.
216 Phụ nữ chỉ có mang thai vui sướng hoặc báo động lầm mà thất vọng, nhưng hai kết quả chẩn đoán lại hoàn toàn tương phản, người ta biết phải làm sao bây giờ? Hiện tại tâm tình Lâm Y thật phức tạp, không biết nên khóc hay nên cười?
Thanh Miêu cảm thấy danh y đáng tin hơn, dù sao danh tiếng cũng không phải chuyện chơi, nhưng Lâm Y lại cho rằng danh y đôi khi cũng mắc lỗi, vì thế sai Thanh Miêu lục tục mời thêm mấy người nữa tới, chẩn mạc xong, các vị lang trung giải thích, người thì nói là chưa có dấu hiệu, người thì nói là có triệu chứng vô sinh, người nói do thân thể mất cân đối, cũng có người khẳng định là có thai, một vị cân nhắc thật lâu sau, xưng rằng cho dù là có thai thì thời gian vẫn còn quá sớm, sợ chẩn không chính xác, đề nghị Lâm Y quan sát một đoạn thời gian lại chẩn đoán lại.
217 Dương thị nói lang trung chưa thể kết luận thì vẫn còn hy vọng, bà an ủi Lâm Y. “Con chưa sinh con nên không biết, mới có bầu rất khó chẩn chính xác nên lang trung mới bảo chúng ta chờ, vậy chúng ta cứ chờ, đến tháng sau lại mời xem bệnh lại”.
218 Trương Bát nương đi xem mắt trở về, biết được Lâm Y có thai, vô cùng cao hứng, thu xếp muốn đích thân xuống bếp hầm canh bổ cho nàng. Lí Thư theo cùng Trương Bát nương đi gặp La thư sinh, cũng ghé chỗ Lâm Y, cười ngăn cô lại.
219 Lâm Y là lần đầu, kỹ thuật trúc trắc, cũng may Trương Trọng Vi cũng lần đầu trải nghiệm, hai người vừa hưng phấn vừa sợ đóng cửa quá lâu khiến Dương thị hoài nghi, thỉnh thoảng lại dỏng tai nghe động tĩnh ngoài cửa.
220 Lo lắng của Dương thị, Lâm Y cũng đã tính qua, sở dĩ cả gia đình họ có thể xuôi gió thuận buồm ở Đông Kinh đều nhờ Âu Dương tham chính quan tâm, bởi vậy ràng buộc giữa hai nhà không thể đứt đoạn được, cho dù tửu lâu không thể mở tiếp cũng phải tìm cách khác kéo bọn họ nhập cổ.