221 Nơi làm việc của Sở tu hoàn tổng cộng chỉ có bấy nhiêu, hai viên quan đối thoại đều bị Trương Trọng Vi nghe không sót chữ nào, tuy nói rằng kết quả hài lòng, nhưng Trương Trọng Vi vẫn ôm nguyên một bụng tức, thì ra bọn họ chịu bán ao nước thối cho mình là vì bọn họ tưởng nhà họ Trương ngu ngốc hồ đồ, dễ gạt.
222 Gia đình Triệu hàn lâm còn đang ăn cơm, một ông lão ăn mặc rách nát đi ra, dẫn Trương Trọng Vi đi vào. Chàng nhìn trong phòng thì thấy, trên bàn ăn là Triệu hàn lâm và phu nhân, năm đứa trẻ, bên cạnh có ba thiếp thất đứng hầu hạ, một đại gia đình đông đúc, lại nhìn chén bát cũ kĩ trên bàn, chỉ có rau và rau, một dĩa dưa muối đen sì, mấy đứa trẻ vây quanh một tô nước lã, vừa ăn vừa nhìn trộm chàng.
223 Lưu Vân suy tính gì Lâm Y quá rõ, chuẩn là muốn được một mình một phòng ở nhà mới đây, nàng cũng không muốn cho một nha hoàn đãi ngộ như vậy, bằng không tất cả đều theo tiêu chuẩn đó, phòng đâu ra đủ để phân? Nhưng nói thẳng ra nhất định sẽ bị Lưu Vân đeo bám năn nỉ, nàng không muốn mang bầu mệt mỏi còn phí sức vì những thứ này.
224 Thì Côn thấy Trương Trọng Vi kinh ngạc không nói gì, nhắc lại vấn đề lần nữa, hỏi chàng sau khi lấp ao nước xong định xây gì trên đó.
Trương Trọng Vi sớm thương lượng với Lâm Y, nơi này chung quanh đều là nhà dân, cũng không sát đường, bởi vậy muốn xây một căn nhà hai sân, một sân để ở, một sân cho thuê.
225 Trương Trọng Vi vẫn im lặng, chỉ vùi đầu uống rượu sầu, khiến Trương Bá Lâm sốt ruột, bỏ chén xuống bàn, nói. “Cậu chỉ biết uống mà không nói lời nào, vậy gọi anh tới làm khách chi vậy, anh đi làm chậm trễ công việc ở nha môn”.
226 Thì Côn dẫn theo một tuỳ tùng, đang thong thả đi dạo ven ao nước, chỉ trỏ, cao hứng nói. “Sắp hoàn công lấp ao nước rồi, gần đây thời tiết lại đẹp, hẳn là khách sạn cũng xây nhanh thôi, đến lúc đó chúng ta mua đứt, trong nhà lại thêm một hạng mục sinh lời”.
227 Dương thị và vợ chồng Trương Trọng Vi đang ngồi ở ghế trên, nghe một gã gia đinh thuật lại tin tức từ nhà họ Dương, Lã thị vì truất quyền của Ngưu phu nhân mà cắn răng hạ chiêu cứng rắn, bán hết gia trang, lại mượn nhà mẹ đẻ thêm khoản tiền, mua cho Dương Thăng một chức quan.
228 Trương Trọng Vi dự đoán không sai, Âu Dương tham chính quả nhiên sớm có chuẩn bị, lần này ông ta và Vương hàn lâm âm thầm hợp tác, đồng lực hất cẳng phe phái Lí Giản Phu.
229 Trương Trọng Vi đi qua chỗ Âu Dương tham chính, lo xong hết mọi thứ, liền trực tiếp đến lao đón Trương Bá Lâm trở về.
Phương thị ra đón, thấy mặt con gầy yếu, khóc thảm một hồi.
230 Lâm Y dù đáp ứng thỉnh cầu của Trương Trọng Vi, nhưng thực sự đến trước mặt Dương thị xong, lại không biết mở lời thế nào, do dự hồi lâu, mới ngập ngừng.
231 Lưu Vân lấy lòng chủ nhân thất bại, bị Lưu Hà chế nhạo, rất là tức giận, nhưng trước mặt Dương thị và Lâm Y, lại không tiện phát nổ, đành phải cố nén nói.
232 Lâm Y nhìn Lí Thư ảm đạm thương tâm, đang định an ủi cô mấy câu, chợt gặp Thanh Miêu cầm phong thư tiến vào, vội hỏi. “Tam thiếu phu nhân gửi thư phải không?”.
233 Dương thị có việc muốn hỏi Điền thị, lại e ngại có Trương Trọng Vi là đàn ông ở đây, mới lấy cớ Lâm Y bụng lớn dễ mệt, để Trương Trọng Vi dìu nàng về phòng nghỉ ngơi.
234 Trương Trọng Vi vội la lên. “Ngươi muốn sửa trị hắn, ta không có nửa phần ý kiến, thậm chí còn muốn ủng hộ, nhưng hôm nay hắn là khách trong nhà chúng ta, ngươi muốn đập hắn cũng phải chờ hắn ra khỏi nhà họ Trương cái đã, nếu không bình an nguyên vẹn tới phủ tri huyện xong liền bầm dập đi về, biết nói sao đây?”.
235 Nếu không thể gả vào nhà họ Thì, cô ta biết tìm nhà nào nữa đâu, đây là nước cờ duy nhất. Điền thị khóc khóc, ánh mắt lại trở nên sáng hơn, trong lòng đã có tính toán.
236 Điền thị cũng sợ bị người ta nhìn thấy, đành phải nước mắt lưng tròng không nỡ lìa xa nhìn Thì Côn đi rồi.
Thì Côn về nhà, thở dài thở ngắn, tuỳ tùng hỏi.
237 Vợ chồng Lâm Y lắp bắp kinh hãi, đồng loạt đứng dậy chạy ra viện trước. Lúc bọn họ đến, Dương thị đã ra mặt, đang chỉ huy Quế Hoa cùng Tiểu Khấu tử và Lưu Vân gỡ Điền thị xuống, nâng lên giường, lại gọi người đi mời lang trung.
238 Lâm Y không nhúc nhích, nói. “Em dâu có việc gì thì nói đi, thân mình tôi không thoải mái, muốn đi vào nghỉ tạm”.
Điền thị bất đắc dĩ, đành phải lí nhí hỏi.
239 Đúng là đã lâu chưa gặp Lí Thư, Lâm Y cũng có chút nhớ, dù sao cô và Điền thị cũng từng là chị em bạn dâu một đoạn thời gian, Điền thị tái giá nên đi thông báo một tiếng, nàng chuẩn bị quà đến thăm hỏi Lí Thư.
240 Phương thị nhìn ngó tứ phía, nghi ngờ nói. “Thanh Miêu gả người, lại không mua thêm ai mới, các người lấy đâu ra nha hoàn sai sử? Còn không đông người bằng nhà chúng ta”.