81 Lưu Hà nhìn nhìn ra sau, gặp ngoài cửa không ai, nhân tiện nói. “Tôi mới đi ngang cổng sau nhà mới của Nhị phòng, thấy Nhị phu nhân đang lén lút bán lương thực, lương thực nhà bà ta nên bán đã sớm bán hết, lúc này có để bán nhất định là gạo ăn, đợi hết gạo cho vào nồi, có thể không mua gạo Chiêm Thành của các cô sao?”.
82 Phương thị không ngờ có thể được cho qua dễ dàng như vậy, mừng thầm, liên tục gật đầu, trở về nhà chính ăn cơm. Lí Thư biết chân tướng sự tình, nhưng còn chưa giải quyết Như Ngọc, cô vẫn làm bộ không hay, gắp thức ăn cho Trương Bá Lâm giống như chưa xảy ra gì.
83 Đợi qua mấy ngày, Phương thị mình mẩy thương tích đến mượn lương thực, Lâm Y liền hiểu ngày ấy hai người đánh nhau trong phòng là Trương Lương và bà ta.
84 Đầu tháng, theo đề nghị của Trương Đống, hai anh em Trương Bá Lâm và Trương Trọng Vi trước khi chuẩn bị vào kinh ứng thí sẽ đi gặp qua Lí Giản Phu một lần, xem như chào từ biệt.
85 Gia đình nhà gái đề nghị trước thì gọi là ly hôn, thực chất không khác bỏ chồng là bao, Trương Lương vừa nghe liền phát hỏa, cả giận nói. “Nói hưu nói vượn, chúng ta ly hôn khi nào?”.
86 Trương Lương nghĩ bụng, nếu cưới Lâm Y vào cửa, tạm thời sinh nhai không cần sầu, nhưng nuôi ngỗng rốt cuộc không ổn thỏa bằng làm ruộng, ai biết được năm nay kiếm bộn tiền, năm sau có lỗ sạch vốn hay không.
87 Bà mối náo loạn một trận, thấy không có người để ý tới, đành phải rời đi, vừa đi vừa hùng hùng hổ hổ, nói phải tung hê sự keo kiệt của nhà họ Trương cho khắp nơi cùng biết.
88 Thanh Miêu phe phẩy tờ giấy, cười hì hì. “Nhị phu nhân đã không đồng ý thì chúng ta hủy hôn, phu nhân lại tìm nương tử khác ngoan ngoãn quy củ đi”. Phương thị á khẩu, Thanh Miêu đẩy bà ta vào hoàn cảnh lưỡng nan, muốn cưới phải đồng ý tờ điều kiện “vớ vẩn” kia, không cưới thì bà ta lại chẳng cam lòng.
89 Trương Trọng Vi cả đầu chỉ nghĩ về Lâm Y, thuận miệng đáp. “Ca ca nếu thích, em cho cô ta vào phòng hầu hạ anh”. Trương Bá Lâm đánh chàng một cái, nói.
90 Trương Trọng Vi trả lời. “Tôi thì có năng lực gì, bản thân tôi rõ, chỉ bằng văn thơ của mình nhất định không thể đứng vị thứ ba, tất cả đều dựa vào Lí thái thú, chịu ân của ông ấy, làm sao cự không thu nha hoàn ông ấy tặng được, nếu không chẳng phải là đánh vào mặt mũi ông ấy, làm ông ấy mất thể diện sao?”.
91 Lâm Y muốn giấu giếm tài sản mới làm như thế, ruộng nước, ruộng cỏ linh lăng và đàn ngỗng dễ dàng ẩn giấu hơn tiền mặt, phòng ngừa gả vào nhà họ Trương bị người ta dòm ngó.
92 Xong lễ giao bái, nghi thức vẫn chưa tính là xong, lễ quan đi vào làm lễ “Tát trướng”, dùng bàn bưng tiền vàng tiền bạc và hoa quả khô, ấn bốn hướng đông tây nam bắc và hai phía trước sau, trong phòng ngủ, vừa tung vừa ngâm thơ hỉ :“Thiết dĩ mãn đường hoan hiệp,Chính Thước kiều tiên hạ hàng chi trần;Dạ bán nhạc nùng, nãi phong lưu tử giai kì chi tịch.
93 Hai người dụi mắt rời giường, Thanh Miêu và Lưu Hà đi vào, sửa miệng gọi Lâm Y là Nhị thiếu phu nhân, hầu hạ hai người bọn họ rửa mặt chải đầu. Thanh Miêu thấy Trương Trọng Vi mặt chưa tỉnh ngủ, thuận miệng nói.
94 Hai người dụi mắt rời giường, Thanh Miêu và Lưu Hà đi vào, sửa miệng gọi Lâm Y là Nhị thiếu phu nhân, hầu hạ hai người bọn họ rửa mặt chải đầu. Thanh Miêu thấy Trương Trọng Vi mặt chưa tỉnh ngủ, thuận miệng nói.
95 Lúc này Phương thị mới nhớ ra mình có một đứa cháu trai đang được Lí Thư nuôi sống, nhưng bà ta cho rằng mẹ cả nuôi con thứ là chuyện bình thường, bởi vậy không thèm cảm kích, ngược lại trách cứ Lí Thư.
96 Lâm Y thu được ánh mắt của nha đầu nhà mình, biết được ý tứ của Thanh Miêu, tâm vui mừng không thôi, định lên tiếng giải vây, Lí Thư đã mở miệng nói trước.
97 Lí Thư chia tay Lâm Y ở đầu thuyền, về khoang tìm Trương Bá Lâm, nói. “Thiếp muốn về nhà mẹ đẻ thăm cha mẹ, đã xin được Đại lão gia và Đại phu nhân cho phép, không biết Nhị lão gia và Nhị phu nhân có chịu hay không”.
98 Ngày hôm sau, người nhà họ Trương từ biệt Lí Giản Phu và Lí phu nhân, ra bến tàu lên thuyền, Lí phu nhân nắm tay Lí Thư ngồi chung một cỗ kiệu, trên đường dặn dò thẳng đến khi lên thuyền.
99 Thanh Liên sợ nhảy dựng, vội cầm chặt cổ tay Cẩm Thư, nói. “Cẩm Thư tỷ tỷ, khóa bị hư, cẩn thận làm thương tay”. Cẩm Thư cũng bị hành động đột ngột của cô ta làm hoảng hốt, định sờ thử cái khóa, thím Nhâm bên ngoài bỗng đến gọi.
100 Lí Thư ngạc nhiên. “Tại sao nói vậy?”. Thím Chân cười. “Thanh Liên là thông phòng, Đại thiếu gia làm việc này cho dù Đại thiếu phu nhân biết thì có làm sao, nhưng thiếu gia lại một lòng gạt thiếu phu nhân là vì cớ gì?”.