101 Trương Bá Lâm nói xung quanh bến tàu hầu như đều có quán trọ, vì vậy đoàn người đi một vòng, tìm thấy một khách điếm cách bến tàu không xa tên là Duyệt Lai, ngoài cửa có treo hai câu đối : Cận Duyệt viễn Lai, tân chí như quy*.
102 Lâm Y trong lòng có chút loạn, không đáp lời chàng, một mình ngồi xuống cạnh cửa sổ, nghĩ tới đơn thuốc đó, phỏng đoán mục đích của Dương thị. Từ trước tới giờ nàng vẫn nghĩ phương thuốc đó chỉ là thuốc tránh thai bình thường, thậm chí âm thầm vui sướng vài ngày, nhưng không ngờ dược liệu lại độc như vậy, thật sự khiến người ta đoạn tử tuyệt tôn, chỉ không rõ đơn thuốc này Dương thị đang nhằm vào nàng hay nhằm vào nha hoàn thông phòng và thiếp thất.
103 Thanh Miêu đứng cạnh không để ý, bỗng nhiên nghe Dương thị gọi tên mình, sợ nhảy dựng lên, vội quỳ xuống nói. “Nô tỳ thất trách, Đại phu nhân và Nhị thiếu phu nhân trách phạt”.
104 Lâm Y hơi gật đầu, hỏi Trương Trọng Vi. “Bàn chuyện khởi hành mà mặt mày hớn hở vậy sao?”. Trương Trọng Vi ầm ầm ừ ừ vài câu, rốt cuộc không chống đỡ nổi sức công phá của ánh mắt Lâm Y, nhỏ giọng nói.
105 Lâm Y không dám tin lời Phương thị, đi hỏi Lí Thư trước. Nàng vốn tưởng Lí Thư luôn luôn hào phóng, đối đãi với Hồng Hàn Mai cũng không ngoại lệ, không ngờ Lí Thư tự hỏi đi hỏi lại rồi nói cho nàng.
106 Phương thị không nói nữa, đành phải chọn một cái mũ voan tím, xoay người gọi Trương Bá Lâm cho anh ta trả tiền, đáng tiếc Trương Bá Lâm đi dạo khá xa, không nghe thấy, bà ta gặp Lưu Hà đứng ở cửa, sai cô nàng.
107 Chỉ cần Lâm Y vui vẻ bỏ tiền, Dương thị đương nhiên đồng ý ở phòng thượng đẳng, hơn nữa bà cũng không muốn ở gần Phương thị, vì thế sảng khoái gật đầu, cũng nói với Trương Bá Lâm.
108 Phương thị mặc dù luôn mồm la “Bất hiếu”, trong lòng lại thiên vị con trai, vì thế nói. “Bá Lâm luôn luôn hiếu thảo, chẳng qua là e ngại vợ nó”. Nói xong, mồm miệng lại bắt đầu chua ngoa.
109 Mọi người cùng kêu lên. “Nếu không phải vì chuyện này, vậy Hồng viên ngoại kia thật sự thiết kế cục diện, không tiếc vứt bỏ thứ nữ làm chốt thí, là vì cái gì?”.
110 Lưu Hà và Thanh Miêu dọn bánh bao lên, Lâm Y tiện thể hỏi một câu. “Bánh bao thịt này bao nhiêu tiền một cái?”. Thanh Miêu trả lời. “Năm văn một cái”.
111 Thanh Miêu chu miệng nói. “Em biết trước thể nào Nhị thiếu phu nhân cũng ra phụ nên mới cố ý tránh chủ tử”. Lâm Y ngạc nhiên. “Vì sao?”. Thanh Miêu đáp.
112 Lâm Y cảm thấy thực tủi thân, nếu không phải ở Đông Kinh khắp nơi đều có kĩ quán, ngay cả tửu lâu cũng có một đám kĩ nữ hầu rượu, nàng mới lười hao tâm tổn sức lo lắng.
113 Lâm Y nói. “Đại ca tưởng chàng định thu Thanh Miêu làm thông phòng, bởi vậy mới thuê thêm gian nữa cho Thanh Miêu có chỗ ngủ”. Trương Trọng Vi trợn to mắt, suy nghĩ trong chốc lát, nói.
114 Lâm Y nhìn người nhà Nhị phòng đang đi về phía bên mình, không nói giỡn với Thanh Miêu nữa, vội đi đãi khách. Dương thị định bày hai bàn, nam nữ ngồi riêng, khổ nỗi phòng ốc nhỏ hẹp, đành phải đãi ngoài đại sảnh một bàn, cho cánh đàn ông uống rượu, bàn còn lại bày trong sảnh bên Lâm Y.
115 Trương Bá Lâm lắc đầu nói. “Thư vừa mới gửi, làm sao nhanh như vậy được?”. Trương Đống vuốt chòm râu, bước thong thả trong phòng vài bước, nói. “Hiện giờ chỉ có thể dùng kế hoãn binh trước”.
116 Trên mặt Dương thị sóng êm gió lặng, nhìn không ra một chút không muốn, giọng nói cũng thập phần bình tĩnh. “Lão gia, chúng ta có thể quay về Đông Kinh, tất cả đều do con dâu giúp chúng ta trả hết nợ, tuy nói chúng ta là người một nhà, khoản tiền đó, vẫn phải trả lại cho con dâu thì hơn”.
117 Lâm Y nghe vậy kinh hãi, càng nghĩ càng cảm thấy lời Trương Trọng Vi nói có lý, vội vàng đứng dậy đến phòng người hầu ở, không ngờ trong phòng trống trơn, lại đến chỗ Dương thị đứng nhìn lén, tâm nàng liền lạnh phân nửa : Lưu Hà chủ động đi tìm Dương thị, quỳ gối trước mặt bà, tóc rối tung, quần áo xốc xếch, đang khóc lóc kể lể đủ loại về Trương Trọng Vi.
118 Trương Đống thấy Dương thị thật lâu không nói, thúc giục hỏi. “Phu nhân, thế nào?”. Dương thị nổi giận. “Tôi không có mặt mũi nào”. Trương Đống vừa nghe, thở phì phì đi ra ngoài, Dương thị cũng không níu kéo, để mặc ông ta đi.
119 Thím Nhâm thầm nghĩ phải có biện pháp, trước cầm chân Phương thị rồi chạy về báo tin cho Lí Thư, vì thế nói. “Cho dù Lưu Hà thành thông phòng, thì vẫn là người hầu thôi, sao làm chủ được, Nhị phu nhân vẫn nên đi nói cho Đại phu nhân biết”.
120 Lâm Y đoán chàng không vui, vội nói. “Chỉ cần chàng đối đãi trước sau như một, Đại phòng hay Nhị phòng đều tốt”. Trương Trọng Vi hơi thả lòng. “Em là nương tử của ta, đương nhiên ta phải đối tốt với em, chờ có chức quan, ta còn phấn đấu cho em được làm phu nhân cáo mệnh”.