281 Chiếc rương này rất nặng, mới vừa xuất hiện, Trần Trường Sinh cùng nhị nữ đã tăng thêm tốc độ chìm xuống dưới hồ. Nhị nữ mắt lộ ra dị sắc, các nàng không biết mấy chiếc rương này xuất hiện thế nào, bên trong đang đựng cái gì.
282 Nước hồ lạnh như băng vỗ vào trên khuôn mặt, giống như là vô số tiểu đao sắc bén. Không biết qua thời gian bao lâu, Trần Trường Sinh cuối cùng tỉnh lại, cố gắng mở mắt, lại bị nước hồ ùa vào làm cho đau nhức, không thể làm gì khác đành phải lần nữa nhắm lại, hắn không biết bây giờ tình hình thế nào, chỉ biết mình đang dùng tốc độ khó có thể tưởng tượng đi về phía trước trong hồ nước, hơn nữa thông qua cảm giác trong tay truyền đến, xác nhận là Hoàng Chỉ tán đã cứu mình một mạng.
283 Bất kể là ai —— trong thời gian thoáng chốc cũng không thể nhìn rõ bộ dáng của đối phương —— nhưng nhất định hắn là người tu hành đi vào Chu viên. Lý do như vậy đã đủ rồi.
284 Mặt hồ lạnh như băng, giống như là vô số dao găm sắc bén. Không biết qua bao lâu Trần Trường Sinh mới tỉnh lại, muốn mở mắt nhưng lại bị nước hồ đánh tới đau nhức đành phải nhắm lại, hắn không biết tình huống bây giờ như thế nào, chỉ biết mình đang lướt trong hồ nước với tốc độ khó tưởng tượng, thông qua cảm giác từ tay truyền đến, xác nhận Hoàng Chỉ Tán cứu mình một mạng.
285 Bất kể là ai —— ở một thời gian một cái chớp mắt cũng không thể thấy rõ đối phương —— nhưng là nhân loại tiến vào Chu Viên đều là người tu hành. Lý do này như vậy là đủ rồi.
286 Bây giờ là đêm khuya, vầng sáng mơ hồ trên thảo nguyên vẫn còn treo trên đường chân trời, vì thế chỗ bụi cỏ lau bên cạnh cũng có chút ánh sáng, Từ Hữu Dung mở to mắt tỉnh lại, tinh thạch trong tay đã biến thành bột phấn vô dụng, chân nguyên trong cơ thể khôi phục một chút, nhưng chỉ có thể miễn cưỡng trấn áp kịch độc trong máu chứ không có cách nào giải quyết vấn đề.
287 Bây giờ là đêm khuya, vầng sáng mơ hồ trong thảo nguyên còn lơ lửng phía trên đường chân trời, cho nên cỏ lau bụi rậm cũng được tận hưởng chút ánh sáng, Từ Hữu Dung mở mắt, tỉnh lại, tinh thạch trong tay đã biến thành phấn vụn, chân nguyên trong cơ thể đã khôi phục chút ít, nhưng chỉ có thể miễn cưỡng trấn áp kịch độc trong máu, nhưng không có cách nào giải quyết tất cả vấn đề.
288 - Ngươi làm sao lại ở cùng một chỗ với nữ nhân kia? Nàng nhìn bụi cỏ lau đối diện rừng cây, có chút không vui nhướng mày, nghĩ: - Trần Trường Sinh, cái tên ngu ngốc này, nàng đáp ứng ngươi cái gì? Nữ nhân nhân loại làm sao có thể tin tưởng? Đối với nàng mà nói, nhân loại lưu lại cho nàng trí nhớ thê thảm nhất, ngoại trừ Vương Chi Sách đã sớm biến mất thì đó chính là người phụ nữ Thiên Hải Thánh Hậu này.
289 Nắng sớm mờ mờ, chiếu vào bến nước dọc theo thảo nguyên, phản chiếu ra ánh sáng nhàn nhạt. Nam Khách đứng bên bờ nước, vẻ mặt hờ hững nhìn phía trước, giơ tay phải lên, đã có nước trong dâng lên, đem thuốc đưa vào trong môi.
290 Vẻ mặt Nam Khách hờ hững, không giải thích cái gì, chỉ nói: - Nếu Từ Hữu Dung và Trần Trường Sinh dưới tình huống như vậy mà gặp được những cao thủ nhân loại khác thì sẽ chết sớm hơn một chút.
291 Lạc Dương tông là một tông phái vô cùng đặc thù trên đại lục, không thuộc về Quốc Giáo nam bắc ý một chi, bởi vì công pháp tu hành của tông phái này cũng không lấy tinh quang tẩy tủy làm căn cơ, mà là lấy địa hỏa làm nguồn năng lượng.
292 Lão già kia bày ra vẻ mặt không đồng ý, nói: - Cùng đi qua là đưa, ta sẽ đưa các ngươi qua, làm sao có thể để các ngươi mạo hiểm ở lại nơi này chứ. Từ Hữu Dung nói: - Thực lực của cao thủ Ma tộc ẩn vào Chu Viên rất mạnh, tiền bối phải chiếu cố hai người chúng ta, chỉ sợ… Nói không hết ý nhưng cũng là có ý tốt.
293 Trong ngoài động hoàn toàn an tĩnh, chỉ có thanh âm độc chướng không ngừng ăn mòn cây ngô đồng phát ra tiếng sa sa nho nhỏ, nghe giống như mấy vạn con tằm đang gặm lá dâu, có chút cảm giác lông tóc dựng đứng.
294 Trước khi bắt đầu tràng đối thoại dấu diếm sát khí Từ Hữu Dung đã phát hiện ra sơn động này, đồng thời cũng tính toán xong, một khi không có cách nào giành được tiên cơ trận chiến đấu nàng cũng chuẩn bị một đường lui rất tốt cho mình.
295 Chỉ tiếc đến cuối cùng, đồ án trên mệnh tinh bàn vẫn rất mơ hồ, tựa như Chu viên hiện tại trong mắt của nàng.
Nàng không thấy vận mệnh của mình, cho dù chỉ hướng nhỏ bé nhất cũng không có, nhưng ở nơi nào đó trên phiến đồ án này, nàng nhìn thấy một chút quỹ tích màu xám.
296 Bên ngoài vách đá một mảnh an tĩnh, chỉ có thanh âm sàn sạt rất nhỏ do độc chưởng đang ăn mòn cây ngô đồng, nghe vào giống như mấy vạn con tằm đang gặm nuốt lá dâu, có chút cảm giác sởn tóc gáy.
297 Tựa như Từ Hữu Dung đã quên mất Trần Trường Sinh đang hôn mê, Bạch Hải cũng chưa từng để ý người tu hành trẻ tuổi cả người phủ kín băng sương kia. Hơn nữa lúc này hắn đang say mê trong mê huyễn cực kỳ vui sướng mà Thiên Phượng chân huyết mang đến, không có chút phòng bị, cho nên lại bị cái tay này đẩy đi.
298 Từ Hữu Dung biết rõ nguyên nhân nên không để ý tới đối phương nữa, nàng không có bất kỳ hứng thú nào đối với người tu hành đang điên cuồng hò hét.
Nàng đi tới ngồi xổm xuống bên cạnh Trần Trường Sinh, khoanh chân bắt đầu điều tức, trong tay không biết từ lúc nào đã xuất hiện thêm máu khối tinh thạch cực tinh thuần.
299 Không biết tại sao, Trần Trường Sinh nói chuyện so với bình thời chậm hơn rất nhiều, giống như là lưỡi có chút không linh hoạt, lộ ra vẻ chậm chạp mà ngốc nghếch.
300 Ầm một tiếng, bụi mù bên ngoài vách đá càng tăng lên, sau đó có tiếng xé gió thê lương vang lên, hai đạo tàn ảnh mang theo lửa càng không ngừng lưu chuyển, nhiệt độ vào lúc này đột nhiên tăng lên.