261 Một chiếc Xuyên Vân tiễn. Sau đó, ven hồ một lần nữa trở về an tĩnh. Ma tộc phụ nhân Lưu Uyển Nhi, nhìn nữ tử bị Chiết Tụ cắm móng vuốt vào cổ, thở dài nói: “Đại nhân, tuy nói ngươi khư khư cố chấp, khinh địch bị thương, nhưng chúng ta cũng không thể nhìn ngươi chết đi như vậy.
262 Đây là sau khi Trần Trường Sinh quen biết hắc long, lần đầu tiên hắc long không hề đề cập tới lợi ích, đã đồng ý giúp hắn làm việc, bởi vì tên Ma tộc kia làm cho nàng nhớ lại một chút chuyện cũ không vui vẻ gì, nhất là cái nồi sắt lớn, để cho nàng nhìn cũng rất phiền chán, hơn nữa ma phụ kia còn đề cập tới chuyện người ăn rồng, điều này làm cho nàng càng thêm khó chịu hơn.
263 Con ngươi biến hồng, bộ lông bên má đột nhiên mọc ra, chính là Yêu tộc biến thân Chỉ trong chốc lát, lực lượng của Chiết Tụ tăng thêm mấy lần, cường độ thân thể cũng đến một loại trình độ khó có thể tưởng tượng, hai tay ma nữ kia, đem vai hắn xé rách huyết nhục mơ hồ, nhưng không có cách nào đánh vỡ xương cốt của hắn, mấu chốt nhất chính là, chuôi kiếm âm hiểm đâm vào bên hông hắn , không cách nào tiếp tục đi tới.
264 Không ai có thể ngờ được, thanh kiếm âm hiểm mà sắc bén kia đến từ chính người mình, người đánh lén là Lương Tiếu Hiểu. Chiết Tụ có kinh nghiệm chiến đấu vô cùng phong phú, hơn nữa từ trước đến giờ tính tình lạnh lùng, cực ít tín nhiệm người khác, Trần Trường Sinh bởi vì nguyên nhân hoàn cảnh trưởng thành cùng gặp gỡ, từ trước đến giờ xử sự cũng cực kỳ cẩn thận, cho nên vô luận hai nữ tử Ma tộc mị hoặc đáng thương như thế nào, cũng không cách nào lừa gạt bọn họ, nhưng mà, ngay cả hai người bọn họ cũng không ngờ tới Lương Tiếu Hiểu bỗng nhiên gây khó dễ.
265 "Đó là Thiên Lý Nữu?" Lưu Uyển Nhi nhìn tán trong tay trái Trần Trường Sinh, hơi kinh ngạc hỏi: "Chẳng lẽ đây là chiếc tán mà Tô Ly cũng không mua nổi sao?" Chiến tranh giữa loài người và Ma tộc cực kỳ tàn khốc, ở trên đường ranh giới của cánh đồng tuyết, chuyện ám sát chưa từng ngừng nghỉ.
266 Bởi vì mất máu quá nhiều, Thất Gian cảm thấy hơi mơ hồ, nghe được lời của Chiết Tụ, qua một lát mới kịp phản ứng, trong nháy mắt thanh tỉnh rất nhiều, sắc mặt càng thêm tái nhợt, khó nhọc quay đầu nhìn về một bên mặt của Chiết Tụ, nhìn mặt hắn vẫn không chút thay đổi, cặp mắt rõ ràng đã mất đi thần thái, thân thể nhất thời vô cùng cứng ngắc.
267 Đằng Tiểu Minh cùng Lưu Uyển Nhi vợ chồng đứng bên ngoài thảo nguyên, nhìn xa cuối chân trời, vầng mặt trời vẫn đang lơ lửng. Lưu Uyển Nhi nói: "Nghe nói mặt trời trong thảo nguyên vĩnh viễn sẽ không lặn xuống, cho nên mới có tên là Nhật Bất Lạc thảo nguyên.
268 Trần Trường Sinh vẻ mặt thật tình chuyên chú, nhưng không tiêu sái, bởi vì tư thế của hắn lúc này có chút kỳ dị. Nếu như hắn giơ tán làm thành lá chắn, cầm kiếm tiến lên phía trước, như vậy hình ảnh sẽ tựa như một vị dũng sĩ oai hùng bước ra chiến trường, nhưng hiện tại, tán trong tay của hắn không được giơ lên mà kéo lê trên bãi cát, đoản kiếm cũng chấp nơi cổ tay , đầu gối hơi gấp, thân thể khẽ nghiêng về phía trước, tựa như chuẩn bị sẵn sang nhảy lên chạy trốn, nhìn như vậy giống một tên tiểu tặc, một tên tiểu tặc chuẩn bị liều mạng.
269 Thời khắc cuối cùng đã đến, có giấu diếm cũng không còn ý nghĩa, Trần Trường Sinh không chút do dự Tọa Chiếu tự quan, thiêu đốt phiến cánh đồng tuyết còn sót lại.
270 Trang Hoán Vũ nhìn thấy Xuyên Vân tiễn, cũng nhận ra Xuyên Vân tiễn, cho nên hắn chạy tới bên hồ, sau đó chứng kiến trận ám sát mà Ma tộc sắp đặt đã lâu.
271 Tiếng đàn văng vẳng chung quanh thân thể của nàng. Nàng không thấy người đánh đàn , chỉ nghe được tiếng đàn, nhưng không biết từ đâu mà tới. Người đánh đàn , ở nơi đâu? Một khúc nhạc kết thúc.
272 Q: Hữu Dung là nữ chính à. . . ? Ừ, sau đó có phải chỉ có một nữ chính hay không? A: Đương nhiên là đúng, vấn đề thứ hai thật không dễ trả lời, ta cũng rất thích Lạc Lạc.
273 Hắc Bào nhìn hắn nói, thanh âm vang lên từ trong mũ, giống như một cơn gió lạnh dưới vực sâu thổi lên: "Ngươi chuẩn bị nổi điên?" Tô Ly trầm mặc một lát, nụ cười một lần nữa hiển hiện trên mặt, nói: "Lo lắng có ích lợi gì? Điên lại có ích lợi gì? Ta hiện tại phải nghĩ biện pháp sống sót rời khỏi đây, miễn là ta còn sống, nàng nhất định có thể sống, nếu như không thể, như vậy đến lúc đó nổi điên cũng không muộn.
274 Vách núi hắc ám, sơn đạo cô độc, vực sâu giơ tay không nhìn thấy năm ngón, chỉ có gió ùa vào mặt, mang theo hai má tóc đen cùng vạt áo. Đêm tối càng sâu, đồ lễ màu trắng càng thêm nổi bật.
275 Nam Khách vẻ mặt nghiêm nghị mà kiêu ngạo, ánh mắt chuyên chú mà thật tình, nhìn Từ Hữu Dung, tựa như hai lưỡi đao sắc bén, nàng nói chuyện cũng không chậm, nhưng âm điệu không có chập chùng, lộ ra vẻ cực kỳ hờ hững, rõ ràng là bộ dáng nữ đồng, nhưng làm cho người ta cảm giác như đứng trên cao nhìn xuống chúng sanh, lộ ra tự tin cường đại.
276 Hơn mười đạo lưu tinh từ trên trời rơi xuống, bầu trời đêm bị chiếu rọi sáng ngời, có thể thấy rõ ràng phía trước lưu tinh, đầu mũi tên như đang thiêu đốt.
277 Khổng tước tên là Nam Khách, vừa có tên là việt điểu, bình thường miêu tả thiên phú huyết mạch thường dùng cách gọi phía sau. Máu đang chảy trong huyết quản của Nam Khách chính là chân huyết của việt điểu.
278 Hàng rào không gian của Chu viên bắt đầu xuất hiện dấu hiệu nứt vỡ. Đây là ảnh hưởng tất nhiên do trận chiến đấu này mang tới. Từ Hữu Dung cùng Nam Khách, huyết mạch bổn nguyên của các nàng quá mức cường đại, lúc này thiêu đốt sinh mệnh đã đến mức tận cùng, phóng thích khí tức đã sớm vượt qua Thông U cảnh đỉnh phong, đạt đến hạn mức cao nhất mà quy tắc Chu viên cho phép.
279 Bóng ma bao trùm khắp trong ngoài Chu viên. Cánh đồng tuyết lúc đêm khuya, bầu trời đêm chứa vô số bông tuyết, nhìn không thấy tinh thần, nhưng lại có thể thấy rất rõ bóng ma từ Tuyết Lão thành vươn ra.
280 Một đôi hỏa dực mở rộng ở trong bầu trời đêm, bay lượn hướng phương xa, tựa như một viên tinh thần di động, chiếu sáng phạm vi quanh mình, cực kỳ nổi bật.