241 Gió rét đột nhiên yên lặng, dạ minh châu đột nhiên phát sáng. Thánh Hậu nương nương xuất hiện trước mặt của nàng, liếc mắt nhìn đạo khóa sắt ở mắt cá chân nàng, nói: "Trà không sai, người như thế nào? Tiểu cô nương cảnh giác quan sát nàng, không nói gì.
242 Rời khỏi Bắc Tân kiều, hắc tê ngưu kéo chiếc xe kia tới Kết viên. Thuộc hạ Thanh Lại ty gọi cửa Kết viên. Mạc Vũ đang chuẩn bị nghỉ ngơi nhìn Chu Thông đứng ở trong đường, khẽ nhíu mày nói: "Ngươi không cần tham gia triều hội, nhưng ta phải dậy sớm.
243 Thời điểm Hiên Viên Phá phát hiện trước mắt lại là một con rồng thực sự, quả thật rất kinh sợ, nhưng chuyện này tuyệt đối không đủ làm hắn ngất đi, nguyên nhân chân chính làm cho hắn ngất đi, là hắc long nổi giận phóng ra một chút long uy, đối với Hiên Viên Phá thân là Yêu tộc mà nói, căn bản không cách nào chống đỡ khí tức cổ xưa mà kinh khủng như vậy.
244 Thiên Cơ các mỗi lần ban bảng cũng sẽ phụ gia phê bình ngắn gọn, lần này đổi bảng, Thiên Cơ các đại khái đã nghĩ đến việc sẽ dẫn tới rất nhiều nghị luận trên thế gian, cuối cùng đối với Từ Hữu Dung cùng Trần Trường Sinh hai người không có trong Điểm Kim bảng cũng đưa ra giải thích, cho thấy bởi vì Thiên Cơ lão nhân vô cùng mong đợi hành trình Chu viên của hai người.
245 "Mặc dù chưa có người nào từng nhìn thấy Hoàng Chỉ tán, nhưng bởi chuyện này, chiếc tán (ô, dù) này vô cùng nổi danh, có người của Thiên Cơ các thậm chí đã nói, nếu như ngày nào đó thật sự trọng tu Bách Khí bảng, trong đương đại nổi tiếng binh khí cùng pháp khí, chiếc tán này hẳn là có tư cách vào bảng nhất.
246 Ngươi chính là Trần Trường Sinh? Hắn chính là Trần Trường Sinh? Ai là Trần Trường Sinh? Từ sau Thanh Đằng yến, chính xác ra, từ lúc hôn ước cùng Từ Hữu Dung truyền khắp toàn bộ đại lục, đây cũng là ba câu Trần Trường Sinh nghe nhiều nhất, theo thời gian, tình huống như thế không hề chuyển biến tốt đẹp, ngược lại theo thanh danh của hắn xuất hiện càng lúc càng nhiều, thế cho nên có chút thời điểm chính hắn cũng không hiểu, đến tột cùng mình là ai.
247 Thời điểm Mai Lý Sa nói những lời này, nhìn mấy trăm người tu hành chuẩn bị tiến vào Chu viên, những người này toàn bộ có cảnh giới Thông U, ở trên ý nghĩa phổ biến đã coi là cường giả, tuổi cũng không phải quá lớn, có thể nói mấy trăm người tu hành Thông U cảnh, đã là tương lai của thế giới loài người.
248 Đạo cầu vồng mở ra Chu viên kia, bắt đầu từ Ly sơn cách nơi này vạn dặm. Trường Sinh tông do hơn mười sơn tông tạo thành, Ly Sơn kiếm tông mạnh nhất, cứng rắn nhất, chuyên chuyện sát phạt, không có trong quần sơn, mà tại phía bắc nhất, phảng phất như mũi kiếm, đâm thẳng phương bắc.
249 Chiết Tụ đi tới, nhìn Hoàng Chỉ tán trong tay của hắn, hỏi: "Sao vậy?" Trần Trường Sinh không biết nên giải thích thế nào, suy nghĩ một chút rồi nói ra: "Tâm huyết dâng trào?" Chiết Tụ trầm mặc một lát, nói: "Đó là bệnh.
250 Ly sơn vạn kiếm đại trận lại khởi động, ánh sáng mặt trời dưới vạn đạo kiếm quang, tựa như lưu kim. Bạch hạc thanh minh một tiếng, rời khỏi Thánh Nữ phong.
251 Sặc lang một tiếng, kiếm quang trên bờ sông đột nhiên thu liễm, một đạo phi kiếm trở vào bao. Trần Trường Sinh cùng Chiết Tụ trông qua, chỉ thấy xuất thủ chính là người tu hành trung niên, mặc một thân ma y, hai mắt trầm tĩnh có thần, bên cạnh còn có đạo nhân trẻ tuổi, hẳn là đồng bạn của người này.
252 Dọc theo đường đi, Trang Hoán Vũ một mực trong xe ngựa của mình, rất ít lộ diện, không biết có phải là cố ý tránh Trần Trường Sinh hay không. Trần Trường Sinh cũng không thèm để ý đối với người này, thậm chí cũng không biết hắn cũng rời Thiên Thư lăng, đi tới Hán Thu thành, cho đến khi tiến vào Chu viên.
253 Hạ du dòng suối này là núi non, quanh co uốn lượn, mơ hồ có thể thấy được phiến nguyên dã nơi xa, tất cả cùng lúc trước bọn họ đến đây tựa như không có bất kỳ biến hóa, nhưng Trần Trường Sinh biết thế giới này khẳng định đã có chút vấn đề.
254 Ánh mặt trời chiếu vào gương mặt nữ tử này, dung nhan thanh tú nhưng chưa thể nói là xinh đẹp nhất thời trở nên rực rỡ hơn mấy phần. Nàng lẳng lặng nhìn mặt trời phương xa, nghĩ tới những chuyện hôm nay gặp phải lúc vào viên, trong lòng có chút đắn đo.
255 "Dùng Thánh Quang thuật cầm máu, lại dùng Vô Cấu trần trữ thần tĩnh ý, như vậy đã đủ rồi sao? Trong kinh mạch hai người kia còn có nhiều chân nguyên thác loạn như vậy, nếu như không nghĩ biện pháp tẩy sạch, đến khi tỉnh lại, chỉ sợ tu vi sẽ hạ thấp ba thành, có ít người cho rằng tùy tiện học chút ít pháp môn, là có thể trị bệnh cứu người, thật sự không ổn.
256 Nhìn thiếu nữ biến mất ở trong rừng đêm, Diệp Tiểu Liên nghiêng đầu suy nghĩ một hồi, cuối cùng không thể nén được nghi vấn trong lòng, nhẹ giọng hỏi: "Từ sư tỷ cuối cùng là thích ai a?" Đồng sư tỷ nhìn nàng cười hỏi: "Nếu là ngươi, ngươi chọn thế nào?" "Nếu lúc trước, dĩ nhiên ta sẽ chọn Thu Sơn sư huynh, nhưng hiện tại.
257 Trong rừng sở dĩ bỗng nhiên trở nên an tĩnh như thế, không phải bởi vì tên cao thủ Thiên Tứ tông kia nói ra ý nghĩ trong lòng mọi người. Không ai nghĩ Trần Trường Sinh sẽ mượn cơ hội trị thương để âm thầm hạ độc, bởi vì chuyện này không hề có đạo lý, nói không ra nguyên cớ, ai cũng biết, Trần Trường Sinh rất được Giáo Hoàng đại nhân sủng ái, có Giáo Khu xử ủng hộ, còn nhỏ tuổi đã trở thành viện trưởng Quốc Giáo học viện làm thế gian rung động, nhìn thế nào cũng là tiền đồ vô lượng, so với tiền đồ như vậy, bất kỳ ích lợi nào trong Chu viên, cũng không thể thúc giục hắn làm chuyện này.
258 Đứng ở bờ đầm, Trần Trường Sinh trầm mặc thời gian rất lâu, đạo kiếm ý trong đôi mắt thủy chung triền miên không đi, đau nhức khó chịu, để cho hắn không ngừng rơi lệ.
259 Nhìn như thời gian trôi qua rất lâu, thật ra chỉ là trong nháy mắt. Trần Trường Sinh cùng Chiết Tụ hai người lao ra khỏi mặt nước, thấy trên tảng đá giữa hồ có nữ tử vừa tắm rửa xong đang chải tóc, nhìn có chút ngây người.
260 Áo của nữ tử kia đã rách nát rơi vào trong hồ nước, cả người không mặc gì, bọt nước như tơ lụa tràn đầy trên da thịt, gió hồ hơi lạnh thổi qua, đem chút bọt nước lốm đốm tinh tế rung rinh, hiển lộ rõ đường cong chập chùng mềm mại đáng yêu, hình ảnh cực kỳ mê người —— một nữ nhân nằm trên bãi sông, trước mặt hai tên thiếu niên, đây là chuyện rất mắc cỡ, rất lúng túng, nhưng trên mặt của nàng không có chút thần sắc, không có bất kỳ ý nghĩ nào phương diện này, không phải bởi vì xương đã gãy, cổ bị móng vuốt cắm vào, mà bởi vì nguyên nhân khác.