221 Ở Thiên Thư lăng xem bia ngộ đạo, là cách nhanh nhất giúp người tu hành tăng lên cảnh giới, vô số năm qua điểm này đã sớm được chứng minh, song cũng sẽ không có quy củ đại triêu thí tam giáp tại nhiệm quan, trước lúc vào giáo vào lại vào Thiên Thư lăng.
222 Sau khi Chung Hội giải bia thành công liền biến mất, chỉ để lại câu đi trước một bước cùng với Trần Trường Sinh đứng ở trên sơn đạo. Ở trong mắt mọi người, thân ảnh Trần Trường Sinh lúc này không khỏi lộ vẻ có chút cô đơn, mặc dù chính hắn không có cảm giác như vậy.
223 Nhìn thân ảnh vội vã của Trần Trường Sinh trên sơn đạo, Đường Tam Thập Lục có chút khó hiểu, Chiết Tụ cũng giống như thế, gương mặt không có chút biểu cảm, nhiều chút nghi ngờ, mặc nhiên nghĩ tới, chẳng lẽ Trần Trường Sinh là muốn trốn tránh điều gì? Chỉ là nghĩ tới một năm qua Quốc Giáo học viện hứng chịu bao mưa gió, Trần Trường Sinh cũng không giống người như vậy.
224 Trần Trường Sinh vuốt vuốt đôi mắt bị ánh nắng chiều chiếu đến nhức mỏi, từ ngưỡng cửa đứng dậy, nói: "Ta không chờ gì cả. " Cẩu Hàn Thực nói: "Tuy nói ngươi muốn đi con đường tiền nhân chưa từng đi qua, dùng cách của riêng mình, phương pháp này có chút ngốc, nhưng ngươi cũng đã nói, biện pháp kia hẳn là có thể được, như vậy theo đạo lý mà nói, ngươi không thể đến bây giờ còn không hiểu được tòa thiên thư bia đầu tiên, bởi vì ta biết năng lực lĩnh ngộ của ngươi mạnh hơn rất nhiều người tưởng tượng.
225 Đột nhiên, chim hót trong rừng cây im bặt, không biết có phải là bởi vì bọn họ biết, có một người còn om sòm hơn họ đi tới nơi này hay không. Nhìn Đường Tam Thập Lục xuất hiện trước bia lư, Trần Trường Sinh có chút kỳ quái, dựa theo lệ cũ vài ngày trước, hẳn là cho đến lúc hoàng hôn, người này mới có thể rời khỏi thiên thư bia mới đúng.
226 Trần Trường Sinh ở trên tấm bia đá nhìn ra hai mươi tám chữ, hợp lại chính là một bài thơ. "Nhất giang yên thủy chiếu tình lam, lưỡng ngạn nhân gia tiếp họa diêm, đạm hà tùng nhất đoạn thu quang, quyển hương phong thập lý châu liêm.
227 "Mười bốn năm không tu hành, chỉ đọc sách, một năm Thông U. Hai mươi ngày không giải được bia, chỉ tĩnh tọa. . . Một ngày nhìn hết tiền lăng bia. " Giáo Hoàng đại nhân sau khi biết được chuyện đã xảy ra ở Thiên Thư lăng hôm nay, đối với Trần Trường Sinh đưa ra hai câu phê bình như vậy.
228 Đứng trước bia gãy, Trần Trường Sinh không nghĩ tới chuyện bia gãy, cũng không có cố gắng từ đó tìm được chuyện xưa rất nhiều năm trước, mà đang nghĩ tới vấn đề của mình.
229 Ngàn năm trước, thế gian vốn không có câu nói tiền lăng thập thất bia, sau đó bỗng nhiên xuất hiện, tự nhiên có ý nghĩa của nó, việc hiện tại Trần Trường Sinh muốn làm, chính là tìm ra ý nghĩa này.
230 Mười bảy tấm bia, ngàn vạn đạo đường nét, vô số điểm, đồ án không có bất kỳ quy luật, nhìn qua giống như là mực rơi trên tờ giấy trắng, ai cũng không thể xem.
231 Phía ngoài bia lư vang tiếng xôn xao. Lời của Trần Trường Sinh cố gắng lật đổ một cái chân lý mọi người chưa từng hoài nghi, vấn đề là tinh thần làm sao có thể di động? Điều này thật sự quá hoang đường, căn bản không có người nào tin tưởng, Cẩu Hàn Thực cũng chỉ nhíu mày, trong lòng mọi người bất an biến mất, bắt đầu cười châm chọc.
232 Ngay cả Thánh Nhân như Giáo Hoàng đại nhân, đều không thể xác định tình hình bây giờ của Trần Trường Sinh, đó là bởi vì Trần Trường Sinh từ lúc bắt đầu tu hành đã bất đồng với mọi người, đi một con đường không ai đi qua, đã nhiều lần vi phạm thường thức hoặc có thể nói quy tắc tu hành, rất nhiều điểm ly kỳ không thể tin.
233 Tinh quang rơi vào Thiên Thư lăng cùng tinh quang lúc này đang tuôn vào u phủ của Trần Trường Sinh chiếu rọi lẫn nhau. Tinh quang rơi vào trên người của hắn cùng trên tấm bia gãy, tựa như tuyết, thần thức của hắn thuận theo gió tuyết mà đi, không biết đi nơi nào.
234 Đối mặt với ánh sáng mặt trời nồng ấm, Trần Trường Sinh mở hai tay ra, làm một cử động hoàn toàn trái với quy luật tu hành. Sau đó hồi tưởng lại, hắn cũng không biết tại sao lúc ấy chính mình lại làm như vậy.
235 Thiếu niên dưới tàng cây là Chiết Tụ. Trần Trường Sinh nhìn mặt hắn tái nhợt, khóe môi có vết máu, không giải thích được hỏi: "Tại sao ngươi lại ở chỗ này?" Chiết Tụ mặt không chút thay đổi nói: "Ta đi Chu viên cùng với ngươi.
236 Trần Trường Sinh nhìn Lạc Lạc khó hiểu hỏi: "Mềm lòng là có ý gì?" Lạc Lạc nhìn hắn thở dài, nói: "Từ Hữu Dung là truyền nhân của Thánh Nữ phong, được nương nương sủng ái, thậm chí phúc ấm kỳ phụ, mà sau đại triêu thí, tất cả mọi người đều biết tiên sinh ngài là người Giáo Hoàng đại nhân lựa chọn, ở thế cục trước mắt, ngươi cùng nàng đương nhiên là đối thủ.
237 Giáo Hoàng là Thánh Nhân. Chỉ cần hắn nói một câu, sẽ có ngàn vạn tín đồ Quốc Giáo, sẵn sàng chịu chết. Trần Trường Sinh không biết Giáo Hoàng đại nhân sẽ nói câu đầu tiên với mình là gì.
238 Ban đầu cho rằng không có gì để hỏi , sau đó phát hiện còn có vô số vấn đề không có được đáp án, đối diện với hai mắt Giáo Hoàng đại nhân phảng phất có thể nhìn thấu hết thảy sự vật trên thế gian, Trần Trường Sinh trầm mặc thời gian rất lâu, hắn mặc dù tuổi còn nhỏ, nhưng không có nghĩa không hiểu chuyện, biết có chút ít vấn đề mình không thể nhắc đến, tỷ như Tây Trữ trấn tỷ như sư huynh tỷ như Quốc Giáo, như vậy chỉ có thể hỏi chút chuyện có thể hỏi.
239 Mai Lý Sa trở về trong điện, nói với Giáo Hoàng đại nhân: "Các ngươi đã hàn huyên những điều gì?" Giáo Hoàng đại nhân suy nghĩ một chút, nói: "Chuyện gì cũng hàn huyên, nhưng.
240 Trần Trường Sinh thật sự rất tức giận. Trước đại triêu thí hắn bỗng nhiên tẩy tủy thành công, thậm chí là hoàn mỹ tẩy tủy, mặc dù cả quá trình hắn đều trong trạng thái hôn mê, không biết rõ ràng chuyện gì đã xảy ra, nhưng hắn biết chắc có liên quan tới hắc long.
Thể loại: Kiếm Hiệp, Trọng Sinh, Tiên Hiệp
Số chương: 50