Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Chân Ma

Thể loại: Huyền Huyễn, Tiên Hiệp
Số chương: 15
Chương mới nhất: Chương 15: Nửa Năm Qua
Cập nhật cuối: năm ngoái
Thế gian có bao nhiêu thù hận, bấy nhiêu kẻ thù sẽ bị ta xé nát. Thế gian có bao nhiêu tình ý, bấy nhiêu hồng nhan sẽ được ta ôm ấp. Thế gian bao nhiêu luyến tiếc, ta sẽ chờ đợi bấy nhiêu năm.

Danh sách chương Chân Ma


Chương 1: Năm Đó

1 Năm nay nghèo, đất đai phương Nam thì khô cằn không trồng ra được một hạt lúa. Phương Bắc mưa to cuốn sạch nhà cửa và đất đai. Kẻ mất nhà, người thì mất người thân có kẻ chẳng còn cái chó gì để mất hết.


Loading...

Chương 2: Làm Người

2 Trời tối, đêm nay Trần Vũ chả biết đi đâu về đâu. Nó chẳng thấy cái gì ngoài đêm đen, hôm nay trời vắng sao ánh trăng dường như cũng xấu hổ mà núp sau rạng mây đen.


Chương 3: Vương Chột

3 Gã là Hoàng Đế.

Lên ngôi năm Thiên Lịch thứ hai mươi sáu. Năm tám tuổi đã thay cha lên nắm giữ thiên hạ, tất cả mọi người đều phải quỳ rạp trước mặt của gã.


Chương 4: Phá Phong

4 Sau cùng, Vương Chột quyết định mua một căn nhà nhỏ trong nội thành bằng tiền tích cóp của gã, âu cũng là để tiện cho việc chăm sóc Trần Vũ. Một đứa trẻ mà cứ bắt nó ở trong rừng mãi cũng chẳng được, căn nhà tuy không lớn nhưng cũng đủ để cho hai người có thể sống qua những năm tháng khó khăn này.


Chương 5: Luyện

5 Trần Vũ té lăn xuống đất, hai tay của nó sưng tấy lên. Nó không thể nào cầm nỗi đao nữa, nó ước gì bây giờ nó chết quách cho xong. Nhưng mà không được, nó không chết được.


Chương 6: Bên Ánh Lửa

6 Câu chuyện về Phá Phong gắn liền với tuổi trẻ của rất nhiều người.

Nghĩ về nó Vương Chột lần nào cũng thở dài. Ban đầu thanh đao này không phải của Vương Chột, nó thuộc sỡ hữu của một người buôn giàu có.


Chương 7: Thần Tiên

7 Trần Vũ theo chân Vương Chột trong chuyến săn cuối cùng trước khi hai người bắt đầu hành trình xuôi về Tây Định. Vương Chột, lúc này đã trang bị cho mình một thanh đao mới trông vừa tay hơn, dù rằng chỉ mới sử dụng được một khoảng thời gian nhưng Trần Vũ cảm thấy Vương Chột dùng nó có phần còn trơn tru hơn cả Phá Phong.


Chương 8: Xóm Hoa

8 Hành lý trên người Trần Vũ chả có gì ngoài một tay nãi, bên trong có hai bộ quần áo không còn vừa. Lưng nó mang theo một bình nước đã vơi đi một nữa, vắt cạnh đó còn có vài ba miếng lương khô được đựng trong một chiếc túi nhỏ bằng rơm.


Chương 9: Sở Thần Y

9 Trần Vũ tỉnh dậy vì khó chịu. Có ai đó đang vò tóc nó, Trần Vũ không thích như thế, đã thế kẻ đáng ghét kia còn kề mũi vào tóc của nó mà ngửi.

“Tóc cậu có mùi thơm y chang trà của ông nội luôn.


Chương 10: Đầm Máu

10 Trần Vũ đợi sẵn ở trước nhà, khi đã chắc chắn cả dì Hoa và Sở Thần Y đều đã ngủ con bé Sở Nhu mới lật đật chạy ra. Sở Nhu mang theo một cái túi vải khá to vác đằng sau lưng trên tay nó còn cầm một cái đèn lồng có hình thù khá kỳ lạ màu bạc.


Chương 11: Hộ Tiên Đăng

11 Trên trời có Ông Trời, mà dưới đất thì có Địa Phủ.

Đây dường như đã là một quy tắc tồn tại trong đầu của tất cả mọi người. Dù là vua chúa hay dân đen, dù tin hay không tin vào thần phật vì cũng không ai dám không tin vào Ông Trời.


Chương 12: Ma Kha

12 Ma Kha bắt đầu tỉnh lại, tại sao hắn lại tỉnh lại sớm như vậy?

Vẫn chưa được, cơ thể của Ma Kha vẫn còn chưa hấp thu hoàn toàn huyết lực từ trận pháp này, rốt cuộc thì ai đã làm phiền hắn cơ chứ?

Ma Kha mở mắt, trước mắt hắn là hai đứa con nít tuổi chỉ tầm sáu, bảy.


Chương 13: Thức Tỉnh !!!

13 Lần cuối cùng Trần Vũ chịu đau đớn nhiều thế này chắc có lẽ là lúc nó bỏ xứ chạy trốn. Nó những tưởng sau này sẽ chẳng bao giờ có thêm một khoảng khắc nào giống vậy nữa nhưng cảm giác đau đớn hiện tại của nó đã trả lời khác.


Chương 14: Bộ Mặt Khác Của Thần Tiên

14 Thiên Đạo.

Tồn tại tối cao và duy nhất có khả năng nắm giữ sự vận hành của thế giới. Dù là người thường hay người tu tiên khi nhắc tới Thiên Đạo, tất cả đều tỏ ra dè chừng.


Chương 15: Nửa Năm Qua

15 Khi Trần Vũ mở được mắt, thì cũng đã nửa năm trôi qua. Nửa năm trôi qua nhẹ nhàng giống như một cách một chiếc lá chạm đất, hè đã qua từ lúc nào. Đã không còn những tiếng ve sầu kêu phiền não, chẳng còn cái nắng chói chang làm người ta như phát bực, cái duy nhất còn lại ở đây là một khung cảnh có phần xơ xác, nhiều cây cao cũng đã trơ trọi lá, chim chóc cũng chả buồn tìm niềm vui trên cành.


Loading...