141 Máu chảy ra, miệng vết thương rất đau.
Mai Vũ không nhịn được tự rủa thầm trong lòng, mình đúng là một người thích bị ngược đãi mà.
Đúng vậy, dựa theo số lần nàng bị thương mà tính, đúng là có thể trở thành một người thích bị ngược đãi hợp cách.
142
Máu chảy ra, miệng vết thương rất đau.
Mai Vũ không nhịn được tự rủa thầm trong lòng, mình đúng là một người thích bị ngược đãi mà.
Đúng vậy, dựa theo số lần nàng bị thương mà tính, đúng là có thể trở thành một người thích bị ngược đãi hợp cách.
143 “Cơ thể của ngươi như vậy chắc chắn không thể được, mấy hôm nay trời sẽ mưa, ngươi không chịu nổi đâu. ” Hoa Vũ Đình đứng trước cửa, khuyên can nữ tử trước mặt.
144 “Cơ thể của ngươi như vậy chắc chắn không thể được, mấy hôm nay trời sẽ mưa, ngươi không chịu nổi đâu. ” Hoa Vũ Đình đứng trước cửa, khuyên can nữ tử trước mặt.
145 Cuối cùng, chỉ là vận mệnh của người cá.
Mai Vũ nghĩ, có lẽ mình thật sự là người cá. Chỉ là nước mắt của nàng không đủ quý báu, nên không thể biến thành trân châu.
146
Cuối cùng, chỉ là vận mệnh của người cá.
Mai Vũ nghĩ, có lẽ mình thật sự là người cá. Chỉ là nước mắt của nàng không đủ quý báu, nên không thể biến thành trân châu.
147 Sau khi mở mắt, Mai Vũ lại nhắm mắt lại theo thói quen.
Ánh mặt trời chiếu vào từ ngoài cửa sổ, ấm áp.
Mai Vũ ngửi hương hoa thơm ngát.
Còn sống sao?
Lại một lần nữa trở về từ Quỷ Môn Quan sao?
Thật là, mệt mỏi quá.
148
Sau khi mở mắt, Mai Vũ lại nhắm mắt lại theo thói quen.
Ánh mặt trời chiếu vào từ ngoài cửa sổ, ấm áp.
Mai Vũ ngửi hương hoa thơm ngát.
149 Vậy mới nói, con người ta sống trên đời, phải tuân theo một số quy cũ bất thành văn trong cuộc sống, cái gì gọi là mọi chuyện đều có thể thương lượng chứ! Nếu gọi ta là nam nhân tuấn tú nhất trên đời khó khăn như vậy, thì ta lùi lại một bước là được chứ gì.
150 Vậy mới nói, con người ta sống trên đời, phải tuân theo một số quy cũ bất thành văn trong cuộc sống, cái gì gọi là mọi chuyện đều có thể thương lượng chứ! Nếu gọi ta là nam nhân tuấn tú nhất trên đời khó khăn như vậy, thì ta lùi lại một bước là được chứ gì.
151 Hoa Vũ Đình lúc nào cũng ở bên cạnh mấy cây thuốc của hắn. Lúc xế chiều, khi tinh thần khá hơn, Mai Vũ lấy băng ghế nhỏ ngồi bên cạnh những cây hoa cỏ của hắn, nhìn hắn bận rộn.
152 Hoa Vũ Đình lúc nào cũng ở bên cạnh mấy cây thuốc của hắn. Lúc xế chiều, khi tinh thần khá hơn, Mai Vũ lấy băng ghế nhỏ ngồi bên cạnh những cây hoa cỏ của hắn, nhìn hắn bận rộn.
153 Không chỉ có thân thể mệt mỏi, mà tim cũng vậy. Những thứ châu báu kia, nặng nề giống như những xiềng xích vô hình.
Đến khi cho đi hết tất cả mọi thứ xong, Mai Vũ mới thở phào nhẹ nhõm.
154
Không chỉ có thân thể mệt mỏi, mà tim cũng vậy. Những thứ châu báu kia, nặng nề giống như những xiềng xích vô hình.
Đến khi cho đi hết tất cả mọi thứ xong, Mai Vũ mới thở phào nhẹ nhõm.
155 Vị Vua tiếp theo của Đông Thần Quốc là một tên biến thái thích cải trang nữ nhân đó!!!
Mai Vũ, thật sự rất muốn la to lên như vậy.
Nếu như có thể, nàng vô cùng không muốn ở trước mặt tên biến thái đáng chết thích cải trang nữ nhân này.
156
Vị Vua tiếp theo của Đông Thần Quốc là một tên biến thái thích cải trang nữ nhân đó!!!
Mai Vũ, thật sự rất muốn la to lên như vậy.
Nếu như có thể, nàng vô cùng không muốn ở trước mặt tên biến thái đáng chết thích cải trang nữ nhân này.
157 Sống trên đời này, nếu là con người, thì khó tránh khỏi phải gặp những người kỳ quái.
Người ta thường chia những người kỳ quái này thành rất nhiều loại.
158
Sống trên đời này, nếu là con người, thì khó tránh khỏi phải gặp những người kỳ quái.
Người ta thường chia những người kỳ quái này thành rất nhiều loại.
159 Mười ngày ra khỏi Vương Phủ.
Ái chà, kế hoạch này đúng là một kế hay.
Vấn đề là, rốt cuộc phải làm thế nào mới có thể ra ngoài?
Nhổ lên một cây thảo dược, Mai Vũ đáng thương nhìn về phía Hoa Vũ Đình đang bận rộn.
160
Mười ngày ra khỏi Vương Phủ.
Ái chà, kế hoạch này đúng là một kế hay.
Vấn đề là, rốt cuộc phải làm thế nào mới có thể ra ngoài?
Nhổ lên một cây thảo dược, Mai Vũ đáng thương nhìn về phía Hoa Vũ Đình đang bận rộn.