81 Nhìn con tiểu hồ ly kia, Tạ Vãn Phong liền thấy khó chịu. “Uy! Mục Vô Ca, con tiểu hồ ly này, có thể cho ta giết chết không?” Tạ Vãn Phong mỉm cười, trên mặt đen hơn phân nửa.
82 Mây đen che khuất ánh trăng, tựa như mang đến cho An Thịếu Hàn một loại hắc ám. Phất tay, hắc y nhân sau lưng An Thiếu Hàn tới tấp tấn công về phía Mai Vũ.
83 “Ngươi sẽ tuân thủ ước định chứ!” Mai Vũ yếu ớt nói. Nàng tin tưởng hắn sẽ. “Không sai, bổn vương nhất ngôn cửu đỉnh, thề được chưa. ” An Thiếu Hàn vẫn như cũ một bộ lạnh lùng, bình tĩnh nói.
84 Trên giang hồ, có nhiều loại giao dịch. Đứng đầu, chính là mua bán tính mạng. Loại giao dịch này, trên giang hồ duy nhất được coi là làm ăn quang minh chính đại.
85 Cho nên nói, danh tiếng cái gì đều là Phù Vân. Cái gì công tử Vương tộc. Cái gì đứa con mồ côi lưng mang huyết hận còn sót lại của thế gia. Hai chữ: nói bậy!Mai Vũ nhìn hài tử chỉ có sáu tuổi trước mặt.
86 Con người không phải là thời điểm đối mặt với những người khác, có chút bản năng hèn hạ a. Mục Vô Ca thường xuyên sẽ có ý nghĩ như vậy. Cao ngạo như Ngân Hồ, cũng có thời điểm làm một kẻ không tự trọng.
87 “Đây là, có ý tứ gì?” Tả Y trong miệng ngậm dược thảo, dựa vào cửa ra vào, nhìn một hàng người đứng trước cửa, nhướng mày hỏi. Mai Vũ bước lên trước, kéo Nguyệt Lưu đứng một bên, nghiêm túc nói với nàng: “Tả Y thần y, mời thu dưỡng đứa bé này đi.
88 Vương Phủ mấy ngày gần đây, tiến vào một trạng thái bận rộn, Vương Phi tương lai muốn tới. Vương gia phân phó, muốn trong vương phủ đổi mới hoàn toàn.
89 Liễu thôn 108 nhân mạng. Trong một đêm toàn bộ bị người giết chết. . . . . . Ra roi thúc ngựa lên đường, Mai Vũ, Liễu Hành Vân cùng Mục Vô Ca dừng lại ở quán rượu.
90 Đưa lên, lẳng lặng nhìn hắn. Vội vàng, trong nội viện lao ra một đám người, tay cầm trường kiếm, vây hắn ở giữa. Những người đó, đều là sư huynh đệ trước kia của hắn, hôm nay lại cầm vũ khí gặp mặt nhau.
91 Trời đánh!!Xú nam nhân! ! Cô nương ta giết chết ngươi!!Lăn đến trong rừng, lại xuống sườn núi trong rừng. Trong đầu Mai Vũ tồn tại, chỉ có một niềm tin duy nhất.
92 Là tên đáng chết nào từng nói, thời điểm nữ nhân nói không muốn, liền nhất định là muốn. Để cho cô nương biết ai nói, nhất định giết chết hắn. Hiện tại, giờ phút này, cô nương nói chính là chân chân chính chính không muốn!Mai Vũ nhìn cửa động, vô cùng thống khổ nhíu khuôn mặt nhỏ nhắn.
93 Đêm khuya, trong An vương phủ hoàn toàn yên tĩnh. An Thiếu Hàn đi trên hành lang đá dưới ánh trăng lạnh như nước, ngàn vạn suy nghĩ. Nàng ở trên giang hồ, chính thức làm sát thủ.
94 Tiếng mưa rơi tí tách theo từ cửa động truyền đến. Thanh âm của Vân Khinh, sau một hồi trầm mặc lại vang lên: “Ta chỉ là sợ ngươi chết, sẽ liên lụy ta cùng chết.
95 Mai Vũ thế nào cũng không nghĩ đến, còn có thể lần nữa gặp Thượng Quan Diêu. Đó là sau giờ ngọ ánh mặt trời ôn nhu, Mai Vũ vô lại muốn Vân Khinh đi mua mứt quả cho nàng.
96 Mai Vũ thế nào cũng không nghĩ đến, còn có thể lần nữa gặp Thượng Quan Diêu. Đó là sau giờ ngọ ánh mặt trời ôn nhu, Mai Vũ vô lại muốn Vân Khinh đi mua mứt quả cho nàng.
97 “Ngươi chính là một kẻ ngu ngốc. ” Vừa bôi thuốc cho Mai Vũ, Vân Khinh vừa mắng nàng. Mai Vũ cười cười, nói: “Đúng vậy, đúng vậy. Ta là sư muội ngu ngốc của sư huynh ngu ngốc.
98 “Sư huynh, ta muốn ăn bánh bao thịt. ” Mai Vũ kéo tay Vân Khinh, lắc lắc làm nũng. Vân Khinh cau mày: “Nữ hài tử ăn nhiều thịt như vậy, không sợ béo lên à.
99 “Tử Tiêu, Vô Vân lâu tại sao gọi Vô Vân lâu?”“Ha ha, nha đầu của ta thật là hỏi vấn đề kỳ quái đấy. Bất quá, Tử Tiêu vĩ đại sẽ trả lời tất cả các câu hỏi của nha đầu nhà ta.
100 Hứa nguyện gì mới tốt nhỉ?Mai Vũ vừa đi, vừa nghĩ. Nhưng thật đáng tiếc, nàng không nghĩ ra được, không biết, sau khi đến đỉnh Vân Nhai, có thể nghĩ ra hay không.