121 “Tử Nguyệt, chúng ta trốn đi, người thua là Vô Ca, cũng không phải là chúng ta mà. ” Mai Vũ làm vẻ mặt cầu xin, nói.
Hoa Tử Nguyệt buông nàng ra, quay mặt của nàng lại, nghiêm túc nói: “Vô cùng xin lỗi, chúng ta không có đường lui.
122 Ọe, chỉ là nôn hết mấy thứ đã vào bụng ra thôi. Không có gì đáng sợ.
Mai Vũ nằm trên một thảm cỏ nhỏ trong núi, tự an ủi mình như vậy.
Gương mặt trắng bệch, Mai Vũ nghiêng đầu nhìn Mục Vô Ca.
123 Ọe, chỉ là nôn hết mấy thứ đã vào bụng ra thôi. Không có gì đáng sợ.
Mai Vũ nằm trên một thảm cỏ nhỏ trong núi, tự an ủi mình như vậy.
Gương mặt trắng bệch, Mai Vũ nghiêng đầu nhìn Mục Vô Ca.
124 Kẻ điên, kẻ điên, nàng tuyệt đối là một kẻ điên.
“Mai Vũ, không phải ngươi đang nói đùa đấy chứ. ” Mục Vô Ca ngoáy ngoáy lỗ tai, hỏi lại một lần nữa.
125 Kẻ điên, kẻ điên, nàng tuyệt đối là một kẻ điên.
“Mai Vũ, không phải ngươi đang nói đùa đấy chứ. ” Mục Vô Ca ngoáy ngoáy lỗ tai, hỏi lại một lần nữa.
126 Edit: Ngân Lam
Quăng một vò rượu đi, lại vớ lấy một vò nữa, rượu vào lòng đắng, thì ra là tư vị như thế.
Có lẽ chỉ có Mai Vũ mới rõ ràng nhất, vì sao phải không say không nghỉ.
127 Quăng một vò rượu đi, lại vớ lấy một vò nữa, rượu vào lòng đắng, thì ra là tư vị như thế.
Có lẽ chỉ có Mai Vũ mới rõ ràng nhất, vì sao phải không say không nghỉ.
128 Quăng một vò rượu đi, lại vớ lấy một vò nữa, rượu vào lòng đắng, thì ra là tư vị như thế.
Có lẽ chỉ có Mai Vũ mới rõ ràng nhất, vì sao phải không say không nghỉ.
129 Ảnh tử* nói nàng đã tới Giang Nam.
(*) ảnh tử: hộ vệ trong bóng tối, giống như chiếc bóng của chủ nhân (ảnh = bóng)
Phát hiện bóng dáng vẫn luôn mất tích của nàng ở Giang Nam.
130 Đến lúc đứng trên đài, Thanh Vân mới sực tỉnh.
Hoảng sợ túm tay áo Mai Vũ: “Mai Vũ, ta không thể. ”
Mai Vũ nhỏ giọng nói: “Không phải sợ. ”
Sợ cũng vô dụng thôi, dù sao ngươi cũng đã bị ta túm lên rồi.
131 Edit: Ngân Lam
Đến lúc đứng trên đài, Thanh Vân mới sực tỉnh.
Hoảng sợ túm tay áo Mai Vũ: “Mai Vũ, ta không thể. ”
Mai Vũ nhỏ giọng nói: “Không phải sợ.
132 Edit: Ngân Lam
Thời gian không dừng lại giây hắn nói một câu ấy.
Mai Vũ đứng đó, im lặng, cầu nguyện thời gian vĩnh viễn ngừng chảy.
Pháo hoa vẫn rực rỡ trên trời, hắn chẳng nói gì thêm, chỉ lẳng lặng nhìn nàng.
133 Ngồi ở trước bàn, Mai Vũ vén gọn vài sợi tóc, liếc mắt.
Cái gọi là có chuyện muốn nói, chính là nói thẳng?
“Ngươi là Quận Chúa, và An Thiếu Hàn là vị hôn phu của ngươi?” Mai Vũ nhướng mày, hỏi nàng.
134
Ngồi ở trước bàn, Mai Vũ vén gọn vài sợi tóc, liếc mắt.
Cái gọi là có chuyện muốn nói, chính là nói thẳng?
“Ngươi là Quận Chúa, và An Thiếu Hàn là vị hôn phu của ngươi?” Mai Vũ nhướng mày, hỏi nàng.
135 “Ta không đồng ý!” Một người nhảy vào từ ngoài cửa sổ, lớn tiếng nói.
Mai Vũ liếc mắt.
Mẹ nó! Ngươi dựa vào cái gì mà không đồng ý chứ!
Hoa Tử Nguyệt co giật khoé miệng, cũng từ cửa sổ nhảy vào, hung hăng một cước dẫm Mục Vô Ca dưới chân.
136
“Ta không đồng ý!” Một người nhảy vào từ ngoài cửa sổ, lớn tiếng nói.
Mai Vũ liếc mắt.
Mẹ nó! Ngươi dựa vào cái gì mà không đồng ý chứ!
Hoa Tử Nguyệt co giật khoé miệng, cũng nhảy vào từ cửa sổ, hung hăng giẫm một cước vào chân Mục Vô Ca.
137 Đột nhập vào Vương Phủ, đối với Mai Vũ mà nói, đúng là chuyện ngựa quen đường cũ.
Từ trước đến nay nàng luôn hiểu được rằng, Vương Phủ này, là một nơi dễ vào khó ra.
138
Đột nhập vào Vương Phủ, đối với Mai Vũ mà nói, đúng là chuyện ngựa quen đường cũ.
Từ trước đến nay nàng luôn hiểu được rằng, Vương Phủ này, là một nơi dễ
vào khó ra.
139 Trong đêm vắng lặng, trên con đường tối tăm, gió thổi rèm xe ngựa tung bay, bụng của Mục Vô Ca chảy máu, huyết hoa màu đỏ nổi bật trên y phục màu trắng bạc của hắn, nhìn mà giật mình.
140 Trong đêm vắng lặng, trên con đường tối tăm, gió thổi rèm xe ngựa tung bay, bụng của Mục Vô Ca chảy máu, huyết hoa màu đỏ nổi bật trên y phục màu trắng bạc của hắn, nhìn mà giật mình.