161 Đông Thần Thanh Vân ngồi đối diện với Mai Vũ, nhìn xiêm y của Mai Vũ, giật mình đến mức cái miệng nhỏ nhắn mở to ra.
Mai Vũ mỉm cười: “Đừng sợ, tay của ta đã bị trói, cho nên sẽ không làm hại ngươi.
162
Đông Thần Thanh Vân ngồi đối diện với Mai Vũ, nhìn xiêm y của Mai Vũ, giật mình đến mức cái miệng nhỏ nhắn mở to ra.
Mai Vũ mỉm cười: “Đừng sợ, tay của ta đã bị trói, cho nên sẽ không làm hại ngươi.
163 “Ngươi muốn quên hắn sao? Hình dáng của hắn, kỷ niệm về hắn, ngươi chắc chứ?”
“Ta chắc chắn. Nếu như có thể, ta cũng không muốn quên hắn, nhưng lòng ta không đủ kiên cường.
164
“Ngươi muốn quên hắn sao? Hình dáng của hắn, kỷ niệm về hắn, ngươi chắc chứ?”
“Ta chắc chắn. Nếu như có thể, ta cũng không muốn quên hắn, nhưng lòng ta
không đủ kiên cường.
165 Y phục giống nhau, trang sức giống nhau.
Nếu không phải hai khuôn mặt hoàn toàn khác nhau.
Thì khi hai người này đứng đối diện nhau, có khả năng sẽ khiến người nhìn cảm giác soi gương lỗi.
166
Y phục giống nhau, trang sức giống nhau.
Nếu không phải hai khuôn mặt hoàn toàn khác nhau.
Thì khi hai người đứng đối diện với nhau, sẽ khiến cho người kia giống như ảo ảnh trong gương vậy.
167 Editor: Kyz.
Beta: Renni.
"Mai Vũ, Hành Vân đang ở bên ngoài. " Buông cô gái ở trong ngực ra, ngón tay xinh đẹp của Tạ Vãn Phong luồn vào tóc nàng, nhìn vào mắt nàng, nói.
168
"Mai Vũ, Hành Vân đang ở bên ngoài. " Buông cô gái ở trong ngực ra,
ngón tay xinh đẹp của Tạ Vãn Phong luồn vào tóc nàng, nhìn vào mắt nàng, nói.
169 Chạy đi, chạy về hướng ánh Mặt Trời.
Rồi sẽ đến được bên cạnh nam tử kia.
Nàng suy nghĩ, rồi lại không khỏi hoài nghi. Hắn mặc một bộ y phục màu đen như vậy, có bị ánh mặt trời che mất hay không?
Không tìm được, sao lại không tìm được hắn chứ?
Rõ ràng là nàng đã liều mạng vì hắn mà đến đây, tại sao lại không tìm được.
170
Chạy đi, chạy về hướng ánh Mặt Trời.
Rồi sẽ đến được bên cạnh nam tử kia.
Nàng suy nghĩ, rồi lại không khỏi hoài nghi. Hắn mặc một bộ y phục màu đen như vậy, có bị ánh mặt trời che mất hay không?
Không tìm được, sao lại không tìm được hắn chứ?
Rõ ràng là nàng đã liều mạng vì hắn mà đến đây, tại sao lại không tìm được.
171 Từ trên cây, nàng nhẹ nhàng rơi xuống.
Như đóa hoa mềm mại. Ánh mắt của An Thiếu Hàn bị hấp dẫn, không tự chủ vươn tay về phía nàng.
Kiếm của Đông Thần Hạo đâm vào bả vai hắn, hắn cũng không hay biết chút nào.
172
Ngoài cửa sổ, ve không ngừng kêu, bên trong cửa sổ, yên lặng như tờ.
Trên trán Mai Vũ rịn ra đầy mồ hôi.
“Cái phản ứng này, đúng là bất thường nha.
173 Đêm lại đến.
Kẻ giết người lẩn vào trong đêm tối, mặc dù đang trời đang rét lạnh như vậy, hắn vẫn yên lặng bước đi trên con phố tiêu điều.
Cánh tay, hình như bị thương rồi.
174
Đêm lại đến.
Kẻ giết người lẩn vào trong đêm tối, mặc dù đang trời đang rét lạnh như vậy, hắn vẫn yên lặng bước đi trên con phố tiêu điều.
Cánh tay, hình như bị thương rồi.
175 Lúc Mai Vũ rời đi, không nhịn được quay đầu nhìn người kia một lần nữa.
Vị công tử tuấn tú đó thật là kỳ quái nha. Hắn vẫn đứng bất động, không biết đang làm gì.
176
Lúc Mai Vũ rời đi, không nhịn được quay đầu nhìn người kia một lần nữa.
Vị công tử tuấn tú đó thật là kỳ quái nha. Hắn vẫn đứng bất động, không biết đang làm gì.
177 Con người sống trên cõi đời này, luôn khó tránh khỏi một số thứ phàm tục.
Ví dụ như khi đến miếu nhân duyên, chắc chắn sẽ có một hòa thượng trông rất có tiên khí nói với ngươi những câu không thể giải thích được.
178
Con người sống trên cõi đời này, luôn khó tránh khỏi một số thứ phàm tục.
Ví dụ như khi đến miếu nhân duyên, chắc chắn sẽ có một hòa thượng trông
rất có tiên khí nói với ngươi những câu không thể giải thích được.
179 Bạch Ưu nói, bảo vật kia, hắn chưa từng nhìn thấy. Người trong sơn trại cũng chưa thấy bao giờ. Không một ai có thể chứng minh sự tồn tại của nó. Nhưng tất cả mọi người đều tin rằng nó tồn tại.
180 Đêm nay, lại là một đêm bình thường đến không thể bình thường hơn.
Mai Vũ cảm thán: tự nhiên ở đâu lòi ra một sự kiện rối ren như vậy, lúc nào mới thoát khỏi đây cơ chứ.