101 Người nam nhân kia, mang theo nữ tử rời đi. Trên đỉnh Vân Nhai, chỉ còn lại Hoa Tử Nguyệt. Hắn đi tới nơi nữ tử kia chảy máu ngồi chồm hổm xuống. Nơi đó, đồ rơi đầy đất.
102 “Ngươi nói nàng chết rồi?”Vương Phủ sau giờ ngọ, một đạo hoa quang trong trẻo lạnh lùng lóe lên. Kiếm không nhìn thấu dấu vết lúc xuất ra, đã để ngang trên cổ của Ô Nha.
103 Trong mộng, tựa hồ đang diễn một màn. Hắn có chút ấn tượng. Ở trong khách điếm, Thượng Quan Diêu đứng ở trước mặt hắn, nói với hắn: “Ngươi phải nhớ, Mai Vũ cùng việc người của Liễu thôn chết đi có quan hệ.
104 Mục Vô Ca lại chạy trốn. Bên trong Ngân Nguyệt sơn trang náo loạn, chỉ thiếu nước nhấc cả căn phòng lên. Thương Lam từ đại đường lao ra ngoài Sơn Trang kêu to: “Mục Vô Ca trời đánh! Ta nhất định phải bắt ngươi trở lại!” Mộc Đầu lắc đầu, nâng chung trà lên nhấp một ngụm.
105 Mục Vô Ca muốn giết người rồi!Đáng chết! Nam nhân này có bao nhiêu thối nát!Một ngày kia, Mục Vô Ca hắn mất nửa cái mạng!Trước tiên chạy đến nhà Kỳ Vương gia đem ngọc quý nhà người ta làm vỡ vụn vài viên.
106 Vân Khinh tựa hồ trong mê man thấy được nữ tử kia. Vẫn mặc bạch y, trên y phục, là phiến hoa xinh đẹp mỹ lệ. Hắn rất muốn hiểu rõ, đó là hoa gì, vì sao xứng đôi với nàng như vậy.
107 Sau khi Vân Khinh tỉnh lại, liền biết nàng đã đi rồi. Thậm chí có thể nói, hắn cố ý để nàng đi. Nhắm mắt lại, Vân Khinh tái nhợt đôi môi hỏi Nhược Ly: “Lúc nàng đi, thân thể ổn không?” Nhược Ly cắn môi gật đầu: “Dạ, xin lâu chủ yên tâm, nàng rất khỏe mạnh.
108 Đất đá bụi mù, đao kiếm vung bậy.
Mai Vũ đang đứng giữa đường lớn, ăn mứt quả bên cạnh chiếc xe ngựa hoa lệ vừa gặp phải bọn mã tặc* cạnh gốc đại thụ đó.
109 Đất đá bụi mù, đao kiếm vung bậy.
Mai Vũ đang đứng giữa đường lớn, ăn mứt quả bên cạnh chiếc xe ngựa hoa lệ vừa gặp phải bọn mã tặc* cạnh gốc đại thụ đó.
110 Đúng như ba người họ suy đoán, mã tặc bắt đầu tấn công đám người Quận chúa Thanh Vân.
Chỉ khác là, tên mã tặc dẫn đầu đó muốn bắt Quận chúa Thanh Vân làm áp trại phu nhân*.
111 Đúng như ba người họ suy đoán, mã tặc bắt đầu tấn công đám người Quận chúa Thanh Vân.
Chỉ khác là, tên mã tặc dẫn đầu đó muốn bắt Quận chúa Thanh Vân làm áp trại phu nhân*.
112 Edit: Ngân Lam
(*) lương duyên: nhân duyên mỹ mãn; nghiệt duyên: nhân duyên nghiệt ngã
“Cô nương, ngươi phải hiểu rằng, là một kẻ làm ăn, quan trọng nhất là chữ tín.
113 Edit: Ngân Lam
(*) lương duyên: nhân duyên mỹ mãn; nghiệt duyên: nhân duyên nghiệt ngã
“Cô nương, ngươi phải hiểu rằng, là một kẻ làm ăn, quan trọng nhất là chữ tín.
114 “Này! Ngươi muốn nhìn tới lúc nào nữa!” Cuối cùng Hoa Tử Nguyệt cũng không chịu nổi.
Chết tiệt, rốt cuộc là nhìn cái gì chứ. Từ nãy giờ đã nhìn chằm chằm vào hắn.
115 “Này! Ngươi muốn nhìn tới lúc nào nữa!” Cuối cùng Hoa Tử Nguyệt cũng không chịu nổi.
Chết tiệt, rốt cuộc là nhìn cái gì chứ. Từ nãy giờ đã nhìn chằm chằm vào hắn.
116 Bên ngoài Bách Hiểu Đường, ve kêu không ngừng.
Sau buổi trưa yên tĩnh……
Một tiếng kêu to đột nhiên vang lên, phá vỡ không khí khiến người ta buồn ngủ này.
117 Bên ngoài Bách Hiểu Đường, ve kêu không ngừng.
Sau buổi trưa yên tĩnh……
Một tiếng kêu to đột nhiên vang lên, phá vỡ không khí khiến người ta buồn ngủ này.
118 Edit: Ngân Lam
Nước mắt! Tất cả đều là nước mắt đó!
Mai Vũ sống hơn nửa đời người, cộng tất cả nước mắt lại cũng không bằng một lần khóc của nữ nhân này.
119 Edit: Ngân Lam
Nước mắt! Tất cả đều là nước mắt đó!
Mai Vũ sống hơn nửa đời người, cộng tất cả nước mắt lại cũng không bằng một lần khóc của nữ nhân này.
120 Edit: Ngân Lam
“Tử Nguyệt, chúng ta trốn đi, người thua là Vô Ca, cũng không phải là chúng ta mà. ” Mai Vũ làm vẻ mặt cầu xin, nói.
Hoa Tử Nguyệt buông nàng ra, quay mặt của nàng lại, nghiêm túc nói: “Vô cùng xin lỗi, chúng ta không có đường lui.