81 - “Cũng phần nhiều nhờ con tiện nhân này, không thì ai mà biết được tàng bảo nằm ở nơi đây? Hây, Hàn Ngưng Tử thường ngày rất sủng ái ả, nhưng không biết khi thấy ả chết như thế này, sắc mặt ra sao.
82 Hai người đi về phía tây một lúc, Lương Tiêu chợt nhớ tới quyển "Tử Phủ Nguyên Tông" ở trong ngực áo, mấy ngày nay bận rộn luyện công nên chưa xem kỹ được.
83 Minh Quy vỗ tay nói: "Hay lắm, Minh mỗ cũng muốn tra hỏi hắn, có điều phải tra hỏi mười ngày nửa tháng, cô nương nếu nhàn rỗi chi bằng đi cùng Minh mỗ, mọi người thuận đường nói chuyện trao đổi việc của Thiên Cơ cung.
84 Lương Tiêuđợi bốn bề lặng ngắt,vừa mới chui ra khỏi bụi cỏ,tim hãy còn đập dữ dội. Hắn trở về cốc, thấy A Tuyết đang nhặt củi, vừa mới châm lửa, Lương Tiêu vội vàng giẫm tắt.
85 Chỉ thấy hai người một lừa tiến về đây càng lúc càng nhanh, chẳng bao lâu đã ở ngay phía trước, đột nhiên dừng lại, đạo cô áo xám nhìn qua chúng nhân, sắc mặt kì dị.
86 Nghĩ đến đó, lòng chợt nảy ra ý, nhìn về phía trước, âm u quanh co, dốc núi thẳng đứng, tâm niệm chợt động: "Trên đỉnh nút tất nhiên ít người qua lại, trước hết ta lên đó luyện kiếm pháp, sau đó tìm cô gái câm kia tỷ kiếm, đánh cho cô ta hoa rơi nước chảy.
87 Đầu tiên Lương Tiêu vung kiếm xử “Kiền kiếm đạo”, nhất kiếm đâm ra, bất ngờ phân tán; nho sinh liền dùng ngón trỏ chuyển động cành mai, lúc đông lúc tây, chỉ còn bóng kiếm trong gió lộng, thân ảnh nhàn nhàn, tựa như đùa giỡn; đánh đến hai mươi chiêu, Lương Tiêu kiếm thế biến đổi thành “Ly kiếm đạo”, cuồng trảm loạn đâm, nho sinh thân ảnh phân tán bốn hướng, cành mai liền vừa vặn gắn trên kiếm Lương Tiêu, tùy ý kéo đông kéo tây, Lương Tiêu thân người bị kéo theo, đồng thời sợ hãi vô cùng.
88 - Thật quá kì lạ, kẻ kia nếu có thù địch với đạo trưởng, cớ sao không quay lại báo thù? Với bản lãnh của hắn, thử hỏi ai có thể ngăn cản được, hà, rốt lại là hắn có ý gì đây?Nhất thời cảm thấy khó hiểu, Liễu Tình nghe vậy, trong mắt ánh lên vẻ mông lung, lẩm nhẩm nói:- Phải, cớ sao không quay lại?Hai người đều có tâm tư, im lặng không nói, nhất thời trên núi chỉ nghe tiếng tuyết rơi ào ào.
89 - Tiêu đại gia nói không sai, lão Cùng Toan quả nhiên không đối được!Hồ Lão Vạn cũng cười nói:- Đúng vậy, thì ra học vấn của lão Cùng Toan còn thua cả lão tử, bọn ngươi sau này không được gọi ta là Hồ Lão Vạn nữa, phải gọi lão tử là Hồ Cùng Nho, ha ha ha!Năm tên gập người lại cười như điên.
90 Lúc này Công Dương Vũ toàn thân băng tuyết bao trùm, năm người bọn họ vẫn chưa nhìn ra chút dấu tích gì. Trãi qua cả nửa ngày, Hồ Lão Thiên bỗng la lên:- Chẳng có ai cả! Lão Cùng Toan thật sự không có ở đây!Hồ Lão Bách cũng ầm ĩ theo:- Tức chết đi được, tức chết đi được, tiểu tử thối ấy dám gạt lão tử, lão tử mà không chặt hắn ra thành tám khúc, thề không bỏ cuộc.
91 - Tiêu Thiên Tuyệt, mẹ ta ở đâu?Tiêu Thiên Tuyệt lần này đến đây mục đích chỉ để khiêu chiến với Công Dương Vũ, nghe vậy thì nhướng mày lên, sốt ruột quát:- Lão phu kêu ngươi cút đi!Lương Tiêu biết rõ trận đấu hôm nay nhất định hung hiểm tuyệt luân, tức khắc cho tay vào ngực áo lấy ra Âm Dương cầu, ngậm vào trong miệng.
92 - Ca ca đừng đi nữa, A Tuyết chóng mặt quá!Lương Tiêu thét lên một tiếng, song chưởng cùng đẩy ra, ầm một tiếng rất to, một cây tùng cổ thụ gãy gập, đổ ào xuống đất, khiến bụi tuyết bay mù mịt.
93 . Những người đồng hành cùng kinh ngạc, nhảy xuống ngựa đỡ thủ lĩnh. Người đó mặt mày đầm đìa máu, gầm gừ quát tháo thủ hạ, các kỵ sĩ xem xét chiến mã, thấy vó trước của con ngựa mềm oặt xuống, đã què rồi.
94 - Nếu ngươi không chê, hãy dọn đến đây ở cũng tốt lắm, tả hữu hai bên này đều là nhà ngươi cả. Lương Tiêu ngẫm nghĩ một chút rồi đáp:- Như vậy cũng tốt, ta để cho năm tên hoạt bảo đó ở lại đạo quan! Ta chuyển xuống núi sống, đỡ phải nghe bọn chúng huyên náo bên cạnh.
95 - Thổ Thổ Cáp, chúng ta còn chưa đánh mà, làm sao có thể thua được. Thổ Thổ Cáp trông thấy bọn họ, nhíu mày nói:- Các ngươi tới trễ quá, được thôi, cùng lên cả đi!Thiết Ngưu đang nằm trên mặt đất, rên rỉ nói:- Dương Tiểu Tước, các ngươi nghĩ lại đi, lần này chúng ta đánh không lại đâu, gã man tử này càng lúc càng dữ tợn… ôi da…Dương Tiểu Tước lắc đầu đáp:- Lần này bọn ta không cùng tiến lên, chỉ đơn đả độc đấu mà thôi.
96 - Lương Tiêu, ta rất thích muội tử của ngươi, ta chưa lấy vợ, để nàng lấy ta được không?Hắn là người Mông Cổ, hành sự thẳng thắn, đối với hôn nhân nghĩ thế nào nói thế đó, hoàn toàn không hiểu.
97 Mọi người đều đến trước quân trường, nhưng chỉ thấy Sử Cách đứng đó, không một lời nói, vẻ mặt âm trầm. Mọi người cảm thấy rằng sự việc không tốt lắm, nên đều im lặng.
98 - Công tử, bắt được rồi. Vân Thù hai chân điểm xuống yên ngựa, nói:- Ngươi giữ lấy hắn!Nói rồi cũng không dừng lại, tung mình bay lên, soạt soạt ba kiếm, lại đâm chết ba tên thân binh Sắc MụcĐám phục binh đến quá đột ngột, mấy người bọn Lương Tiêu đều ở trên sườn dốc, xông pha đi đầu, giờ chỉ đành quay người lại chống đỡ.
99 - Đằng trước không có đường ư…Lời chưa nói dứt, đã bị Lương Tiêu một tay bịt chặt lấy mồm, tiếp đó lại thấy hắn giẫm lên cây đuốc. Hốt nhiên, nghe thấy đằng xa truyền đến một tràng tiếng bước chân, dừng lại cách đó mấy trượng, chỉ nghe một khẩu âm Nam phương nói rằng:- Hoàng Lão Ngũ, ta rõ ràng mới thấy ánh lửa, lúc này tại sao lại không có nữa?Hoàng Lão Ngũ nói:- Ta cũng nhìn thấy rồi, con bà nó, phải chăng là quỷ châm đèn?Người đứng trước phì một tiếng, nói:- Xúi quẩy! Cái gì mà quỷ châm đèn, hoang sơn dã lĩnh thế này, đúng lúc mà có quỷ ra thì lão tử xem ngươi làm sao ứng phó?Hoàng Lão Ngũ cười nói:- Nếu đến đây là một nữ quỷ mĩ lệ, Hoàng Lão Ngũ ta cũng cười mà nhận đấy.
100 - Kia chính là hai thành Tương Phiền đấy!Lương Tiêu nói:- Chỉ là hai tòa thành tầm thường, vì sao công mãi vẫn không hạ được chứ?A Thuật nói:- Từ khi đại tướng người Tống là Nhạc Phi thu phục Nhạc Dương đến nay, trong vòng một trăm ba mươi năm qua, người Tống đã khổ tâm trù hoạch cho Tương Phiền.