121 Lệnh Hồ Xung đã lâu nay không được một giọt rượu dính môi. Bây giờ chàng ngửi thấy mùi rượu thì còn nhịn làm sao được, liền quay ra bảo: - Ngươi hãy đưa rượu thịt vào đây cho ta ăn uống rồi sẽ tính.
122 Lúc Lệnh Hồ Xung mặc áo vào, cảm thấy khí huyết trong lòng làm cho bứt rứt khó chịu, liền ngồi xếp bằng ngay xuống bờ suối vận công. Sau một lúc, bao nhiêu nội lực lại tán hết vào kỳ kinh bát mạch.
123 Bốn bề phẳng lặng như tờ. Ðột nhiên có tiếng rên. - Trời ơi! Thanh âm đầy vẻ đau đớn sợ sệt. Canh khuya thanh vắng, khiến người nghe càng ớn lạnh xương sống.
124 Tần Bang Vĩ đã bị cây trường tiên mầu hồng quấn giữ chân trái toàn thân hắn liền bị kiềm chế. Tang Tam Nương lại đá luôn ba phát trúng vào ba nơi huyệt đạo, khiến hắn không nhúc chích được nữa.
125 Hướng Vân Thiên thuyết một hồi bằng những lời vừa hợp lý vừa ra chiều uy hiếp, vừa lấy danh lợi nhử Lệnh Hồ Xung, tựa hồ bức bách chàng nhất định phải gia nhập Triều Dương thần giáo.
126 Hướng Vân Thiên thuyết một hồi bằng những lời vừa hợp lý vừa ra chiều uy hiếp, vừa lấy danh lợi nhử Lệnh Hồ Xung, tựa hồ bức bách chàng nhất định phải gia nhập Triều Dương thần giáo.
127 Thần công Nhậm Ngã Hành truyền thụ cho, lúc ban đầu chàng luyện tập không thấy gì khác lạ, nhưng những lần càng về sau càng thấy dễ chịu vô cùng. Toàn thân thoải mái, nhẹ lâng lâng như muốn bay bổng lên không.
128 Lệnh Hồ Xung giữa lúc ấy xoay người lại, chàng thấy mũi kiếm trỏ vào trước ngực mình liền lớn tiếng quát: - Ngươi. . . Ngươi làm gì thế này? Ta đây là mệnh quan của triều đình mà ngươi dám vô lễ thế sao? Chúng bây đâu! Bắt lấy mụ nữ ni này cho ta! Dù chàng quát tháo om sòm thì ở chốn hoang sơn dã lĩnh này cũng có ai nhìn tới.
129 "Kịch" một tiếng. Ðầu túi đao đụng vào huyệt khí hải ở bụng dưới gã này. Gã chỉ kịp thở rốc lên một tiếng rồi té nhào xuống. Lệnh Hồ Xung la lên: - Úi chà! Chàng nhảy lùi lại một bước.
130 Ðịnh Tĩnh sư thái thấy những đệ tử bị thương vẻ mặt thẫn thờ liền nói: - Hành tung chúng ta đã bị lộ rồi vậy từ giờ không cần đi đêm nữa. Những người bị thương phải nghỉ lại.
131 Ðịnh Tĩnh sư thái tra gươm vào vỏ từ từ quay lại. Trong thời gian chớp nhoáng từ chỗ động vào chỗ tĩnh, bà tỏ ra là một tay cường kiện chiến đấu kịch liệt trong lâm bỗng biến thành một vị lão ni khiêm hòa từ thiện.
132 Lệnh Hồ Xung tự hỏi: - Ðại vương gia đã đến chăng, nhưng sao bọn tùy tùng chỉ lèo tèo có mấy người thôi ư? Chàng nghe mấy con ngựa dong ruổi trên đường lớn.
133 Chung Trấn đứng tựa lưng vào tường, hắn sợ quá sắc mặt lợt lạt, không còn một chút huyết sắc, cất giọng run run hỏi: - Trên chốn giang hồ, có lắm tin đồn đại là Giáo chủ trước kia của Ma giáo là Nhậm Ngã Hành, lại mới xuất hiện.
134 Bà nói tới đây rồi hết hơi không nói thêm được nữa. Lệnh Hồ Xung biết Ðịnh Tĩnh sư thái nguy đến nơi rồi, chàng không dám nói lăng nhăng nữa cất tiếng hỏi lại: - Tại hạ mới bấy nhiêu tuổi đầu mà là Nhậm Ngã Hành ư? Ðịnh Tĩnh sư thái gắng gượng giương cặp mắt lên nhìn chàng một lần nữa thì thấy chàng tuy râu ria xồm xoàn, nhưng nét mặt còn non choẹt nhiều lắm là chưa quá ba chục tuổi.
135 Bỗng nghe Nhạc Linh San vừa cười vừa mắng: - Gã Lâm tử thối tha đáng chết kia? Có phải ngươi định chiếm lấy phần tiện nghi của ta không? Rồi lại nghe tiếng "bốp bốp" vang lên.
136 Chỉ còn cách hai lão không đầy ba trượng. Hai lão già lại chạy nhanh hơn, Lệnh Hồ Xung phải thi triển khinh công đến tột độ mà rượt theo. Bất thình lình hai lão dừng bước một cách đột ngột rồi xoay mình lại.
137 Lệnh Hồ Xung la lên: - Tiểu sư muội! Tiểu sư muội. . . Rồi chàng không nói thêm được nữa. Nhạc Linh San nói: - Ðại sư ca! Ðại sư ca. . . mau mau rời khỏi nơi đây.
138 Lệnh Hồ Xung lượm lấy thanh kiếm của Nghi Hòa bị rớt xuống đất vừa rồi. Chàng vung kiếm lên một cái. Bỗng nghe những tiếng choang choảng cùng tiếng kêu oai oái.
139 Nghi Hòa tức giận nói: - Lệnh Hồ đại hiệp đây hễ thấy việc nghĩa là dũng cảm nhúng tay vào, y cứu nạn cho người trong cơn nguy cấp. Ðó mới là bậc đại anh hùng, đại trượng phu chân chính.
140 Lệnh Hồ Xung giật mình kinh hãi, run lên hỏi: - Bát sư đệ là người hoạt bát lanh lợi, y lại rất thân với ta, khi nào ta nỡ giết gã? Nhạc Linh San đáp: - Từ ngày ngươi đi cấu kết với bọn yêu nhân Ma giáo, hành động trái với thường tình.