101 Lệnh Hồ Xung trong lúc nằm mơ thấy mình đang cùng Nhạc Linh San luyện kiếm trong làn thác nước. Ðột nhiên thêm người nữa đến. Người này là Lâm Bình Chi.
102 Doanh Doanh đón lấy thanh trường kiếm rồi khẽ nghiêng đầu lại nhìn Lệnh Hồ Xung. Lệnh Hồ Xung nổi lên tràng cười ha hả, phưỡn ngực ra. Doanh Doanh cất tiếng hỏi: - Ngươi chết đến gáy rồi, còn cười gì nữa? Lệnh Hồ Xung đáp: - Chính vì tại hạ chết đến nơi nên mới thích cười.
103 Phương Chứng đại sư hơi nghiêng mình, giơ tay phải lên nói: - Thiếu hiệp miễn lễ. Mời thiếu hiệp ngồi. Lệnh Hồ Xung lạy xong ngồi xuống bồ đoàn mé dưới Phương Sinh.
104 Chỉ trong chớp mắt, ánh đạo quang lóe lên, mười mấy cây binh khí đều nhằm Hướng Vấn Thiên đánh tới. Lão nghiêng người đi chuồn ra sân đến gần đạo sĩ phái Thái Sơn.
105 Lệnh Hồ Xung nghĩ bụng: - Gã này dùng lá mộc hộ thân, phòng thủ rất nghiêm mật. Nhưng lúc gã phóng đao đánh ra thì thân mình lại sơ hở có thể bị đối phương chém đứt tay ngay.
106 Hướng Vấn Thiên dán chặt lưng vào vách đá khiến cho phía sau không có chỗ nào sơ hở. Hai người rượt theo chạy lẹ quá lại giữa đám sương mù nên không nhìn thấy Hướng Vấn Thiên cùng Lệnh Hồ Xung.
107 Hướng Vấn Thiên lắng tai nghe biết là quân địch đi đã xa rồi, khẽ bảo Lệnh Hồ Xung: - Bọn chúng đi rồi nhưng nhất định sẽ quay trở lại. Hướng mỗ nghĩ rằng đằng nào mình cũng mang tiếng chạy trốn rồi.
108 Hướng Vấn Thiên đi trước tìm đường dẫn lối. Lão kéo tay áo xuống trùm kín xích sắt đi. Nếu lão không động thủ thì chẳng ai nhận ra con người béo y trọc đầu này lại là Thiên vương lão tử Hướng Vấn Thiên, một nhân vật oai phong, quắc thước.
109 Lệnh Hồ Xung thấy trong nhà la liệt những vò rượu, bình rượu, bầu rượu, chung rượu bầy ra trước mắt, liền nói: - Những loại rượu tiền bối tàng trữ nào phải chỉ có ba thứ mà thôi.
110 Hướng Vấn Thiên đến trước kỷ đá bày cờ. Lão đặt vào vị "bình" ở điểm lục tam một con cờ đen rồi lại đặt một con cờ trắng vào điểm cửu tam. Lão tiếp tục đặt vào điểm lục ngũ một con đen, điểm cửu ngũ một con trắng.
111 Hướng Vấn Thiên nghe Hắc Bạch Tử nói vậy liền đáp: - Dạ dạ! Ðúng thế! Bất luận là nhân vật nào trong Mai Trang cứ thắng được kiếm pháp của Phong huynh đệ là bọn tại hạ chịu thua ngay, không dám cãi nửa lời.
112 Ngốc Bút Ông ra chiều thất vọng hỏi: - Phong huynh đệ không hiểu thư pháp ư? Ðược rồi! Vậy để ta giải thích cho mà nghe. Thứ bút pháp này kêu bằng "Bùi tướng quân thi".
113 Trên tường cổng có hai chữ đại tự "Cầm tâm" bằng đá thủy tinh mầu lam. Nét bút rất già dặn cứng cáp. Ðúng là thủ bút của Ngốc Bút Ông. Vào qua cổng là một con đường hoa thanh u tịch mịch, hai bên trúc rậm xanh om.
114 Bọn Hắc Bạch Tử ba người kinh hãi vô cùng vì họ biết nội lực Hoàng Chung Công đứng vào số nhất số nhị trong võ lâm. Trước khi lão qui ẩn đã ít gặp tay địch thủ.
115 Hắc Bạch Tử nói: - Phong huynh đệ! Ta đi với lão đệ. Ðồng huynh! Ðồng huynh dùng cơm trước đi! Chúng ta qua bên một lát rồi trở về ngay. Hướng Vấn Thiên lắc đầu quầy quậy đáp: - Cuộc tỷ đấu này các vị quyết chí thủ thắng.
116 Lại đi mấy trượng nữa, đường hầm thu hẹp lại , phải cúi lom khom mới tiến về phía trước được. Càng đi sâu vào càng phải cúi thấp xuống. Lệnh Hồ Xung nghe Ðan Thanh tiên sinh đi sau cầu nhàu chửi bới, chàng chắc người lão vừa cao vừa lớn mà phải cúi rạp xuống nên lão rất khó chịu.
117 Lệnh Hồ Xung chấn động tâm thần. Tuy Nhạc Bất Quần đã đuổi chàng ra khỏi sư môn và gửi thư đi khắp thiên hạ công bố chàng là công địch của nhân sĩ võ lâm chính phái, nhưng chàng vẫn nhớ ơn đức sư phụ cùng sư nương nuôi dạy mình từ thuở nhỏ đến ngày khôn lớn và đã coi chàng như con ruột sinh ra, khiến chàng không lúc nào quên được.
118 Hai bên qua lại ngoài 40 hiệp, Lệnh Hồ Xung ra chiêu càng về sau càng tinh diệu. Nhiều chiêu thức chàng chưa được Phong Thanh Dương chỉ điểm mà bây giờ gặp tay địch thủ kiếm pháp cao thâm, phép "Ðộc cô cửu kiếm" tự nhiên phát sinh những chiêu số chống chọi rất tân kỳ.
119 Vì chân tay bị trói bằng xích sắt, nên quần áo cởi ra mà không sao trút đi được, Lệnh Hồ Xung đành cuộn áo đưa lên cổ, còn quần tụt xuống bắp chân. Chàng lại lột cả tấm chiếu rách trải trên tấm thép rám lên nữa.
120 Lệnh Hồ Xung càng nghĩ càng phiền não trong lòng. Miệng chàng không ngớt nhẩm đi nhẩm lại những khẩu quyết: - Bao nhiêu chân khí trong huyệt Ðan điền phải hóa tán vào Nhâm mạch, như cây trúc rỗng ruột, như hang thẳm trống không.