161 Một hán tử cười nói: - Các bạn đừng tranh nhau nữa! Rồi ai cũng đến lượt. Những tiếng chát chúa vang lên! Nhạc Linh San đã cùng địch động thủ. Bỗng nghe một hán tử gầm lên ra chiều tức giận.
162 Bỗng nghe phía bên kia đường có người đàn bà lớn tiếng hỏi: - Kiếm thấy Lệnh Hồ đại hiệp rồi ư? Ðào Thực Tiên đáp: - Ðúng thế! Ta đã tìm thấy Lệnh Hồ Xung.
163 Lệnh Hồ Xung vốn chẳng tin gì hoàng đạo cát nhật hay hắc đạo hung nhật liền nghĩ ngay đến ngày cử hành diễn lễ càng sớm càng hay. Người lên núi tham dự càng ít càng tốt cho mình phải thẹn thùng luống cuống.
164 Lệnh Hồ Xung thấy tân khách đến đông thì trong lòng vui vẻ nghĩ thầm: - Bọn họ đều vì nể phái Hằng Sơn cùng Ðịnh Nhàn sư thái mới đến mừng lễ chứ những như mình thì làm gì được thế.
165 Hôm ấy toàn thể đều dùng cơm chay. Ăn uống xong, Phương Chứng đại sư nói: - Lệnh Hồ chưởng môn! Lão tăng cùng Xung Hư đạo huynh muốn thương nghị cùng chưởng môn một việc.
166 Nguyên Mẫn Túc là ông tổ phe Khí tông, Chu Tử Phong là ông tổ phe Kiếm tông. Việc phái Hoa Sơn chia thành hai phe đã xẩy ra lâu năm rồi. Phương Chứng đáp: - Mẫn, Chu hai vị không được Hồng Diệp thiền sư ưng thuận rồi việc hai vị coi Quỳ hoa bảo điển sau bị thiền sư phát giác.
167 Lệnh Hồ Xung hỏi: - Kiến thức của hai vị tiền bối đã đến trình độ phi thường. Vậy hôm ấy ở trong chùa Thiếu Lâm hai vị nhìn nhận thủ pháp của Tả Lãnh Thiền ra chiêu có lẫn võ công trong Quỳ hoa bảo điển không? Phương Chứng đại sư trầm ngâm một lúc rồi nhìn Xung Hư hỏi: - Ðạo huynh có cao kiến gì không? Xung Hư đáp: - Chúng ta là người tu đạo chưa từng thấy qua Quỳ hoa bảo điển nhưng cứ theo lẽ thường mà phỏng đoán thì kiếm pháp của phái Tung Sơn dĩ nhiên không có cách nào biến hóa nên được những chiêu thức đó.
168 Huỳnh diện tôn giả Giả Bố sử cặp phán quan bút kích thước không có gì khác lạ với những cặp bút thông thường, nhưng có phần nặng hơn nhiều. Lúc vung lên nó tựa hồ phát ra thanh âm tựa hồ những loại cương tiên thiết giản.
169 Nhậm Ngã Hành nói: - Ðông Phương Bất Bại ra lệnh tróc nã Ðổng Bách Hùng, trên Hắc Mộc Nhai nhốn nháo phi thường. Vậy chúng ta nhân cơ hội này lên núi thì hay biết mấy? Hướng Vân Thiên nói: - Chúng ta hãy mời cả Thượng Quan huynh đệ bàn tính xem sao? Nhậm Ngã Hành gật đầu đáp: - Phải lắm! Hướng Vân Thiên trở gót ra khỏi phòng, lát sau dẫn Thượng Quan Vân vào.
170 Thượng Quan Vân nói mấy câu này, Dương Liên Ðình nghe ra có ý trỏ vào Ðông Phương Bất Bại. Nhưng đồng thời bọn Lệnh Hồ Xung cũng tưởng hắn muốn lấy lòng Nhậm Ngã Hành.
171 Hướng Vấn Thiên cười lạt nói: - Ta lên Hắc Mộc Nhai để thu thập tên gian đồ là ngươi đó! Tay phải hắn phóng chưởng ra đánh cắc một tiếng! Cẳng chân bên trái Dương Liên Ðình đã bị chém gãy.
172 Ðông Phương Bất Bại mặt lộ vẻ rất thương yêu Dương Liên Ðình, hắn hỏi: - Liên đệ có đau lắm không? Rồi hắn nói tiếp: - Dù cho Liên đệ có gãy xương sống cũng chẳng cần chi.
173 Lệnh Hồ Xung và Nhậm Ngã Hành cùng vung kiếm nhằm chém lẹ vào lưng Ðông Phương Bất Bại. Hướng Vân Thiên cầm roi nhằm quất vào đầu Dương Liên Ðình đánh véo một tiếng.
174 Thậm chí có người tố cáo Ðông Phương Bất Bại ăn một bữa 5 con heo, 3 con bò với hàng chục con dê, khiến Lệnh Hồ Xung không khỏi nghĩ thầm: - Ðông Phương Bất Bại dù ăn khỏe đến đâu cũng chẳng bụng dạ nào mà chứa được bấy nhiêu thứ.
175 Lệnh Hồ Xung để mặc cho Ðào cốc lục tiên ở trong phòng cãi nhau, chàng liền cùng mọi người ra đi. Ðoàn người rẽ mấy khúc quanh đi vào con đường ở giữa cánh đồng.
176 Ðiền Bá Quang ngừng lại một chút rồi kể tiếp cuộc đối thoại giữa gã và Bất Giới hòa thượng. Bất Giới hòa thượng nghe Ðiền Bá Quang trả lời như vậy rất lấy làm lạ liền hỏi lại: - Tại sao ngươi lại muốn chết? Ðiền Bá Quang đáp: - Vãn bối không đề phòng để đại sư kiềm chế thì còn hòng sống làm sao được? Bất Giới hòa thượng sa sầm nét mặt, nặng lời: - Ngươi bảo vì không kịp đề phòng cẩn thận nên mới bị ta kiếm chế, tức là nếu ngươi đề phòng chắc là ta không thể kiềm chế ngươi được.
177 Chàng vừa nói tới câu "Lệnh Hồ Xung đã đến đây" thì mười mấy hán tử đui mù lập tức la ó om sòm. Chúng chống trường kiếm muốn nhảy xổ tới, miệng lớn tiếng thóa mạ: - Tên tiểu tặc Lệnh Hồ Xung! Ngươi làm cho ta phải đau khổ thế này.
178 Tả Lãnh Thiền nghe Mạc Ðại tiên sinh hỏi vậy liền nhếch mép cười đáp: - Giả tỷ là cuộc giao đấu chính đại quang minh lấy một chọi một thì Mạc Ðại tiên sinh chưa chắc gì đã giết được Phí sư đệ của ta.
179 Ngọc Cơ Tử nghe Tả Lãnh Thiền hỏi ý kiến về việc hợp nhất Ngũ nhạc kiếm phái liền vênh mặt ra chiều đắc ý, giơ thiết kiếm lên đáp: - Việc hợp nhất Ngũ nhạc kiếm phái chẳng riêng gì phái Thái Sơn của bọn tại hạ mà cả năm phái chúng ta từ trên xuống dưới chẳng ai là không ưng thuận, ngoại trừ những kẻ hám danh ham lợi riêng tư cho mình, chẳng nghĩ lợi ích chung như Thiên Môn đạo nhân mà thôi.
180 Nhạc Bất Quần nói tới đây, Phương Chứng đại sư hai tay chắp để trước ngực lên tiếng: - Phước thay! Phước thay! Những lời của Nhạc tiên sinh thiệt là nhân từ phúc hậu! Giả tỷ bạn hữu võ lâm ai cũng nghĩ như Nhạc cư sĩ thì trong thiên hạ không còn những cuộc đổ máu tàn khốc nữa.