181 Ðào Chi Tiên chờ quần hùng dứt tiếng cười rồi nói: - Theo lời Nhạc tiên sinh thì việc hợp nhất năm phái là mưu sự công ích cho võ lâm chứ không phải vì tư lợi.
182 Nguyên Tả Lãnh Thiền ngày trước ở trên đỉnh núi Hoa Sơn đã chứng kiến bọn Ðào Cốc lục tiên xé xác một tay cao thủ phe kiếm tông của phái này làm bốn mảnh, hắn biết sáu anh em lão tay ăn nói lăng nhăng nhưng có một tuyệt kỹ kinh người.
183 Trên một ngàn hán tử đồng thanh lớn tiếng la: - Ra mà đấu đi! Ai bản lãnh cao cường chỉ đấu một hiệp là biết ngay. Ngọc Khánh Tử tay cầm trường kiếm vung lên không ngớt, nhưng không dám tiến ra.
184 Nguyên Thiên Trụ kiếm pháp của phái Hành Sơn chủ chốt ở chỗ biến hóa như trong đám mây mù huyền ảo phương hướng hoạt động vô địch nên không ai biết đâu mà mò.
185 Lần này hai người đối thủ mới trong khoảnh khắc đã qua lại mười mấy chiêu. Chẳng những Lệnh Hồ Xung đã đưa mình vào tình trạng trong lúc luyện kiếm ngày trước ở trên núi Hoa Sơn mà cả Nhạc Linh San cũng dần dần quên lãng đi là lúc này mình ở vào tình trạng một cô gái đã đi lấy chồng và hiện đang đứng trước mặt mấy ngàn giang hồ hảo hán động thủ ra chiêu để khoa trương danh dự cho phụ thân.
186 Tả Lãnh Thiền năm 24 tuổi đã học được mười lăm đường kiếm pháp của phái Tung Sơn. Sau đó 5 năm tức là thời hắn 29 tuổi hắn mới học thêm được một đường nữa.
187 Tạm gác chuyện Nhạc Bất Quần lên đài rút kiếm chuẩn bị tỷ đấu với Tả Lãnh Thiền. Nhắc lại Lệnh Hồ Xung bị thanh trường kiếm của Nhạc Linh San từ trên không rớt xuống xuyên vào bả vai chàng suốt từ sau lưng ra trước ngực.
188 Tiếng hô tuy không lớn lắm, song Tả Lãnh Thiền cũng nghe rõ. Hắn nổi giận gầm lên: - Mắt ta đâu có đui mù? Quân khốn kiếp nào dám bảo ta đui mắt? Rồi hắn lớn tiếng thóa mạ: - Nhạc Bất Quần! Tên gian tặc Nhạc Bất Quần! Mi là một đứa hèn nhát đê tiện! Nếu mi có giỏi lại đây đấu với lão gia ba trăm hiệp nữa.
189 Chàng nghĩ thầm trong bụng: - Ngày trước ta ở trên núi Hành Sơn, lão lùn họ Dư kia nhân lúc ta bị thương toan phóng chưởng đánh chết. May ta được Lâm sư đệ ra tay trượng nghĩa cứu trợ mới bảo toàn được tính mạng và sống cho tới ngày nay.
190 Dư Thương Hải trỏ tay về phía cát bụi tung bay đường sau ngựa Lâm Bình Chi. Ðồng thời hắn vừa dậm chân vừa lớn tiếng thóa mạ. Nhưng Lâm Bình Chi và Nhạc Linh San đã đi xa rồi thì còn nghe thấy tiếng chửi rủa của hắn thế nào được.
191 Lệnh Hồ Xung mắt đăm chiêu nhìn ra bờ sông. Chàng chăm chú theo dõi cuộc đấu giữa Nhạc Linh San và sáu tên đệ tử phái Thanh Thành đang đi vào giai đoạn gay go quyết liệt.
192 Bốn tên mới nhập môn sau này vào làm đệ tử phái Thanh Thành là Hầu Nhân Anh, Hồng Nhân Hùng, Vu Nhân Hào và La Nhân Kiệt vì thế mà người ta kêu bọn chúng là "Anh Hùng Hào Kiệt Thanh Thành tứ tú".
193 Giữa bức màn kiếm quang dầy đặc Mộc Cao Phong hò hét không ngớt, lúc vọt lên cao lúc hạ xuống thấp vẫn đầy vẻ oai phong lẫm liệt. Mấy lần Lâm Bình Chi toan phá bức màn kiếm quang đánh thẳng vào song đều bị đà kiếm hất ra.
194 Lệnh Hồ Xung đang băn khoăn về chuyện vợ chồng Lâm Bình Chi trở về Hoa Sơn chẳng hiểu có được bình yên hay không thì thấy bọn đệ tử phái Thanh Thành gói gém thì thể Dư Thương Hải rồi khiêng lên đi về mé Tây Nam, tức là nẻo đường trái ngược với Lâm Bình Chi và Nhạc Linh San.
195 Lâm Bình Chi dừng chân đứng lại lớn tiếng hỏi: - Ngươi còn tính toán gì nữa? Nếu ta không bị thương và đui mắt thì ngươi vung kiếm đâm chết ta rồi phải không? Chẳng phải đến bây giờ ta mới đui mắt.
196 Doanh Doanh nghe Lâm Bình Chi nói tới đây lẩm nhẩm gật đầu nghĩ bụng: - Theo lời gia gia thì pho Tịch tà kiếm phổ này cùng pho Quỳ hoa bảo điển của bản giáo xuất phát từ một nguồn gốc.
197 Lâm Bình Chi nghe Nhạc Linh San hỏi liền đáp: - Ðúng thế! Nhạc Linh San hỏi lại: - Ðêm nào cũng thế ư? Doanh Doanh ngồi dưới mé ruộng kê không nghe thấy Lâm Bình Chi trả lời nàng cho là gã đáp bằng một cái gật đầu.
198 Người ẩn trong xe đột nhiên vươn tay ra đón lấy bó đuốc rồi ném ngược trở lại. Lệnh Hồ Xung và Doanh Doanh thấy thế rất đỗi ngạc nhiên, không ngờ trong xe lại có cao nhân đã chờ sẵn để viện trợ Lâm, Nhạc trong lúc lâm địch.
199 Nhạc Linh San ngừng tiếng khóc đáp: - Ta. . . không giúp bên nào. Ta. . . là người đau khổ nhất đời. Sáng mai ta xuống tóc đi tu. Gia gia cũng thôi mà trượng phu cũng thôi, từ đây không nhìn mặt ai nữa.
200 Lệnh Hồ Xung lại nghĩ thầm: - Nếu Tiểu Ðào Cốc lục tiên cũng nói trăng nói cuội như Ðào Cốc lục tiên há chẳng nát bét? Chàng nghĩ tới đây toan nổi lên một tràng cười rộ bỗng thấy trong lùm cây rậm có tiếng động sột soạt.