81 Từ hôm hai anh em Vương Gia Thuần, Vương Gia Câu bóp trật khớp cánh tay Lệnh Hồ Xung, hắn không nói một câu nào với ông cháu nhà họ Vương nữa. Bây giờ là lúc chia tay hắn cũng chỉ giương cặp mắt trắng dã lên nhìn năm người tựa hồ không có bọn Kim đao Vương gia ở trước mặt.
82 Vợ chồng Nhạc Bất Quần mới nghe người lên tiếng lúc đầu đã biết ngay là những quái khách ở Ðào Cốc tới nơi. Khi hai người nghe bọn chúng tranh luận nhau hoài về câu chuyện vớ vẩn thì không còn nghi ngờ gì nữa.
83 Mọi người thấy cả thẩy bảy nhân vật lật đật chạy tới bến thuyền. Bảy nhân vật này là Ðào cốc ngũ tiên và Nhâm Vô Cương cùng Bình Nhất Chỉ. Ðào cốc ngũ tiên còn ở đằng xa đã nhìn thấy vợ chồng Nhạc Bất Quần liền lớn tiếng reo hò.
84 Giữa lúc Ðào cốc lục tiên cùng nhau tranh luận thì nhà đò nhấc sào khai thuyền. Vợ chồng Nhạc Bất Quần hết đưa mắt nhìn Lệnh Hồ Xung lại ngó Ðào cốc lục tiên, rồi đưa mắt nhìn nhau.
85 Mọi người thấy Ðào Chi Tiên vừa nói là nuốt thiệt. Hắn nhai chiếc chén dương chi bạch ngọc cho nát nhừ rồi mới nuốt xuống khiến mọi người càng kinh hãi.
86 Nhưng lạ thay! Ðào cốc tứ tiên đã nắm hai tay hai chân hắn rồi mà hắn co thụt hai chân vào thành ra giống hệt một trái cầu tròn. Ðào cốc tứ tiên rất lấy làm kỳ, cầm tứ chi kéo mạnh thì tứ chi hắn cứ dài ra hoài.
87 Ðào Chi Tiên cả kinh la hoảng: - Ðừng hại em ta! Người tròn ủng hỏi lại: - Ta muốn giết y thì ngươi làm gì được? Ðào Chi Tiên chạy như bay vào khoang thuyền.
88 sẽ buông tha anh em mình. Ngờ đâu hai người cãi vã nahu hồi lâu mà chẳng ai đoán trúng. Lệnh Hồ Xung lại đi vào phòng Tiêu Di. Khuê phòng của cô kín mít như bưng.
89 Ðào cốc nhị tiên nói chuyện oang oang, Hoàng Hà Lão Tổ và hán tử kia đều nghe rõ mồn một. Lão Ðầu Tử thở dài nói: - Hỡi ôi Lệnh Hồ công tử mà không hồi tỉnh thì Lão Ðầu Tử này chỉ còn đường tự sát.
90 Lâm Bình Chi từ ngày gặp đại biến, chàng ăn nói cùng cử chỉ rất thận trọng chậm chạp. Chàng nghe Ðào Cán Tiên và Ðào Diệp Tiên nói vậy chỉ ngẩn người ra chứ không trả lời.
91 Lệnh Hồ Xung tử từ mở mắt ra, khẽ nói: - Các hạ là ai? Lam Phượng Hoàng đáp: - Ta là bạn với ông bạn thân của công tử. Lệnh Hồ Xung chỉ ú ớ một tiếng rồi nhắm mắt lại.
92 Ðào cốc lục tiên nôn oẹ không ngớt mà vẫn không nhịn nói được. Nhạc Bất Quần thấy những tay thủy thủ cũng nôn mửa hoài. Con thuyền ở giữa dòng sông hết lệch về mé tả lại xiêu sang mé hữu cực kỳ nguy hiểm.
93 Dư Thương Hải đưa trường kiếm sang tay trái. Vai áo đạo bên hữu của hắn đã rách tan, không hiểu đã bị những ai đánh trúng. Trương phu nhân lại hô: - Xông vào đi! Bảy người lại tiến vào tiến công.
94 Nguyên Nhạc Bất Quần đã biết vùng hạ lưu sông Hoàng Hà có một bang hội là Thiên Hà bang. Bang chúa Thiên Hà bang là Huỳnh Bá Lưu đã nổi danh hơn năm chục năm, và đứng vào hàng tiền bối trong võ lâm ở Trung Nguyên.
95 Lúc Bình Nhất Chỉ nói câu này, tiên sinh lộ vẻ không hài lòng, giả tỷ bệnh nhân của tiên sinh là người khác chứ không phải Lệnh Hồ Xung thì không chừng tiên sinh đã tát cho một phát, hay ít ra cũng nặng lời thóa mạ.
96 Huỳnh Bá Lưu nghe Lệnh Hồ Xung nói vậy bất giác ngẩn người ra nhưng sau lão hiểu ngay là chàng muốn bảo vệ cho mình liền cười đáp: - Công tử muốn nói thế nào cũng được.
97 Lão họ Ðàm nghĩ bụng: - Vừa rồi hai tay hảo thủ phái Thiếu Lâm, một bị thương, một bỏ chạy dưới bàn tay một thằng nhỏ phái Hoa Sơn. Nếu ta bắt được gã đến chùa Thiếu Lâm giao cho phương trượng chưởng môn phát lạc thì chẳng những gây được một cảm tình nồng hậu với phái Thiếu Lâm mà oai danh phái Côn Luân cũng nổi lên như sóng cồn ở Trung Nguyên.
98 Lệnh Hồ Xung ngồi một lúc rồi đứng lên nói: - Chúng ta đi thôi! Bà bà có mệt không? Bà kia đáp: - Ta còn mệt lắm. Hãy nghỉ thêm một lúc nữa đã. Lệnh Hồ Xung đáp: - Vâng.
99 Hai bên tỷ đấu hồi lâu, tiếng khí giới dần dần chậm lại. Nhưng những luồng kình phong rít lên vù vù mỗi lúc một mạnh. Phương Sinh đại sư nói: - Nội lực của đạo hữu không địch lại bần tăng đâu.
100 Lệnh Hồ Xung nhìn bóng dưới nước cảm thấy có người trên lưng mà nghĩ vậy, nhưng cô đã ngất đi rồi. Chàng muốn xoay mình lại để đỡ cô lên nhưng toàn thân mềm nhũn muốn cất một ngón tay cũng không thể được.