961 Hàn Mạc nhíu mày nói:- Khổng Phi đã vào trong phòng giam sao? Ngài nói, cái chết của Tư Mã Hạo Nguyệt có liên quan đến Khổng Phi sao?Vạn Sĩ Thanh nghiêm mặt nói:- Bản tướng không dám nói bừa, nhưng từ trước vẫn yên ổn vô sự, nhưng cái đêm Khổng Phi tiến vào lều giam, hôm đó Tư Mã Hạo Nguyệt đã phá được cùm và tự sát, cái này… cái này có chút kỳ quái.
962 Hàn Mạc gật đầu nói:- Thiết tổng binh và Hàn tổng đốc nói không sai, từ trước tới nay, những cuộc chiến lấy yếu thắng mạnh không phải không có, chúng ta vẫn phải thận trọng.
963 Hàn Mạc quay đầu lại, hỏi Hàn Huyền Linh:-Hàn Tổng đốc, không biết trong kinh thành còn lại bao nhiêu lương thảo?Hàn Huyền Linh nghiêm mặt nói:-Đại tướng quân, ta đã từng phái mật thám lẻn vào kinh thành, tìm hiểu tin tức.
964 Hàn Mạc chợt lạnh lùng, ánh mắt ánh lên vẻ giận dữ. Hàn Huyền Linh quát lớn:-Hàn Thương, ngươi lớn mật quá rồi đấy. Nơi này là nơi nào mà ngươi dám nói xằng nói bậy.
965 Hàn Mạc thản nhiên cười, nói:-Dù sao chúng ta vẫn là đồng minh với người Khánh Quốc, nếu chúng ta chỉ bao vây mà không tấn công, nhất định sẽ có kẻ bàn ra tán vào.
966 Mắt thấy Khổng Phi kề đao lên cổ, Hàn Mạc nhanh như chớp, cánh tay đeo găng kim loại của hắn vươn ra, tóm lấy cổ tay y. Khí lực của hắn rất mạnh, bàn tay cứng như thép nguội, Khổng Phi nhất thời không nhúc nhích nổi, kinh sợ nói:-Đại tướng quân, ngài làm thế là có ý gì? Chẳng lẽ đến chết ngài cũng không cho ta được chết sao?Hàn Mạc biết rõ nếu không phải hắn sớm đã có chuẩn bị, ra tay kịp thời, thì Khổng Phi giờ chắc chắn đã đầy máu tươi.
967 Hàn Huyền Linh nghiêm túc, trầm giọng nói:-Thương nhi, ngươi quá háo thắng, đây chính là khuyết điểm lớn nhất của ngươi. Trên đời này có rất nhiều thứ nếu ngươi cứ dốc sức để tâm đến nó thì chưa chắc đã có được.
968 Vẻ mặt Hàn Thương lạnh như băng, sau khi thấy Hàn Mạc vào trướng, đi thẳng tới trước mặt mình, sắc mặt âm lãnh, không hiểu sao y cảm thấy cả người rất không tự nhiên.
969 Tờ mờ sáng hôm sau, trong quân đã vang lên tiếng kèn, ba đường quân Yến tả, trung, hữu nhất tề nhổ trại với tốc độ nhanh nhất, trong tiếng kèn vang dội giữa nắng mai, hùng hổ thẳng tiến tới Ngụy quân.
970 Năm mươi dặm ngoài Kinh Đô thành là lá chắn phòng tuyến thứ nhất của Ngụy quân, chi chít cọc gỗ vót nhọn, những hàng rào cọc gỗ như vậy cứ cách mười dặm lại có một, đằng sau cọc gỗ còn nhọn là cọc gỗ thô, hình thành một hàng rào gỗ thật lớn, đằng sau hàng rào đó là quân Yến, Cung binh canh giữ tuyến đầu, thường xuyên canh gác, sau đó là ba đạo phòng tuyến của Trường thương binh, sâu vào ba mươi dặm cuối cùng là nơi Kỵ binh tinh nhuệ của Ngụy quốc bày trận, tập kết dưới Kinh Đô thành, là phòng tuyến cuối cùng.
971 Lúc này, Tiết Phá Dạ dẫn mấy tên thuộc hạ nhìn ra xa, ở hai mươi dặm ngoài vòng công sự phòng ngự thứ nhất, chính là quân doanh của Yến quân, mơ hồ có thể thấy đại kỳ Yến quốc tung bay giữa không trung.
972
973 Trong soái trướng quân Yến. Lúc Thiết Khuê vào trướng, liền thấy Chủ tướng quân Yến Hàn Mạc đang nghiêng người tựa trên ghế soái, trong tay cầm một quyển sách, thời khắc như vậy, chư tướng rất ít người nhàn nhã như Hàn Mạc vậy, biểu hiện thong dong bình tĩnh như thế, thật sự khiến Thiết Khuê rất khâm phục tu dưỡng và tố chất tâm lý của vị tướng lãnh trẻ tuổi này.
974 Ánh mắt Hàn Mạc vừa chuyển, nói vô cùng không hài:- Vu đại nhân, lời này của ngài bản tướng sao có thể không rõ được? Bản tướng hỏi ngài, lời này là của ngài nói, hay là Lâm Thành Thi để ngài nói như vậy? Bản tướng còn muốn hỏi một câu, lời này của ngài rốt cuộc có ý tứ gì?Vu Hải thấy trên mặt Hàn Mạc xuất hiện vẻ giận dữ, trong lòng hơi không yên, vội nói:- Hàn Đại tướng quân đừng hiểu lầm, đây cũng không phải Lâm tướng quân nói như vậy, tính ra, cũng không phải bản quan nói như vậy.
975 Cuối cùng Vu Hải hai tay trống trơn mà về, thứ đoạt được, chỉ là một câu hứa hẹn tấn công lập lờ của Hàn Mạc. Như vậy qua ba ngày, quân Khánh bị áp lực bức bách, lại khởi xướng tiến công đối với phòng tuyến quân Ngụy, mà Hàn Mạc suy xét dù sao hai bên vẫn là đồng minh quân sự, cũng để Thiết Khuê dẫn hai vạn quân đội tiến về phía trước hơn mười dặm, gần như có thể nhìn thấy nhìn thấy trang bị quần áo của nhau với quân Ngụy phía sau phòng tuyến thứ nhất.
976 Khi đêm khuya, quân doanh quân Yến một mảnh yên lặng, sắp tới tháng sau, khí trời cũng rất nóng bức, chẳng qua các tướng sĩ trong doanh vẫn mặc áo giáp trụ, ở thời điểm này, ai cũng không dám có chút lơi lỏng.
977 Hàn Mạc nghe vậy kinh hãi, trầm giọng nghiêm nghị nói:- Công chúa, thần tướng không biết làm sao chỗ nào, lại khiến Công chúa hiểu lầm thần tướng như vậy.
978 Tú công chúa lãnh đạm:- Xưa nay ngươi vốn rất khôn ngoan, câu nói này, chắc hẳn không thể không hiểu được. Ánh mắt của Hàn Mạc bỗng lóe lên, nhưng tại thời điểm này cũng không nói nhiều.
979 Vào các buổi chiều trong ngày, Hàn Mạc luôn đi tuần tra một lần xung quanh trại, vừa mới quay lại lều chưa kịp ngồi xuống, thì ở ngoài lều đã có người vội vã bẩm báo:- Đai tướng quân, trong kinh có Khâm sai đại thần tới, phái đội quân trinh sát, cách doanh trại của chúng ta khoảng gần hai mươi dặm.
980 Sau khi Liễu công công tuyên đọc xong Thánh chỉ, sắc mặt của các chư vị tướng quân đều tái lại, Hàn Mạc đang cúi đầu, mắt như đang muốn hoa lên, thế nhưng cái cảm giác đó đã tiêu tan đi rất nhanh, còn Liễu công công lúc này đã cuộn tấm vải lụa màu vàng lại tiến lên, cười tủm tỉm nói:- Đại tướng quân, Thánh thượng quả thật là rất coi trọng ngài, lần này triệu Đại tướng quân hồi kinh, nhất định là muốn ban thưởng lớn.
Thể loại: Quân Sự, Xuyên Không, Trọng Sinh, Lịch Sử
Số chương: 100