901 Quân hiệu leng keng, chiêng trống tùng tùng, ầm ầm như sấm dội. Hai trận liên quân, tiếng la của hơn trăm ngàn tướng sĩ vang vọng khắp trời đất, còn chiến mã thì hí dài, người hô ngựa hí, xé toạc mây xanh.
902 Liên quân cánh tả, khôi giáp của Tàn Lạc đã nhuốm đầy máu tươi, ánh mắt gã đỏ ngầu, chiến đao chém ngã một gã Ngụy binh, liền nghe được hậu phương truyền đến tiếng kèn, thừa dịp quay đầu nhìn, nhìn phía lệnh kỳ, giận dữ hét:- Các huynh đệ, giết, để mấy tên Ngụy quốc này nếm thử sức mạnh của người Yến chúng ta!Thuộc cấp của gã đều rống lên giận dữ, hét lớn, lập tức nghe được trống trận ầm ầm dồn dập đằng sau, sĩ khí toàn quân dâng cao, rít gào tiến lên phía trước.
903 Lúc kỵ binh Khánh quốc cố lấy dũng khí ra tiến đón cũng là lúc những cỗ sắt thép lao đến như gió xoáy, giống như những lần trước, lớp kỵ binh Khánh quốc đầu tiên không thể thoát khỏi va chạm, vô số kỵ binh Khánh quốc ngã xuống, đao trong tay họ chém vào trọng giáp của đối phương làm bắn ra những tia lửa đỏ, trong khi đó, đao của trọng giáp kỵ binh đã chém vào cổ, đâm vào ngực họ.
904 Không nằm ngoài dự đoán của mọi người, toán Thiết kỵ binh tả xung hữu đột, xông lên phía trước, nhưng chỉ trong một thời gian ngắn, đã có hơn ba trăm tên kỵ binh ngã xuống, hơn nữa vừa mới rớt khỏi ngựa, trong nháy mắt đã bị những cây thương dài đâm chết.
905 Tuy nói quân Ngụy không tháo chạy, nhưng Hàn Mạc nghe được tin quân thám báo truyền tới, tâm tình đã tốt hơn rất nhiều. Tàn quân Thiết kỵ binh đã bị quân Yến vây hãm gắt gao, tuy rằng nhất thời sẽ không thể lập tức tiêu diệt, nhưng không hề nghi ngờ, hôm nay cũng có thể là ngày tận thế của đám kỵ binh đó, Thiết kỵ binh tung hoành khắp thiên hạ dũng mãnh vô cùng, rốt cuộc toàn bộ lại bị diệt trong tay hắn.
906 Liên quân chưa hề có ý định dừng lại, lập tức phát động công kích, ở phía trước là những tấm lá chắn bảo hộ, phía sau lá chắn ấy, đội quân nhu đã nhanh chóng vận chuyển những xe đá lên, lần này Hàn Mạc xuất binh, đội quân nhu luôn luôn đi phía sau, trận Nam Dương quan vừa mới kết thúc, đội quân nhu vẫn chưa phát huy hết khả năng, nhưng hiện tại đã sắp áp sát Đình Thủy quan, lúc này đội quân nhu mới bắt đầu phát huy hết thế mạnh của mình.
907 Liên quân lấy Đình Thủy quan, tự nhiên sẽ không tiếp tục đi tới. Thứ nhất là bởi vì đánh vào lãnh thổ Ngụy Quốc là chuyện quan trọng, nhất định phải bẩm báo tới kinh thành của mình, mà cũng bởi vì liên quân thương vong rất thảm trọng, hơn nữa người kiệt sức, ngựa hết hơi, mỏi mệt không chịu nổi, không có khả năng lại có tinh lực và thể lực tiếp tục phát động tiến công, cho nên chỉ có thể tạm thời đóng quân trong ngoài Đình Thủy quan nghỉ ngơi hồi phục.
908 Lại viên lập tức hạ giọng nói:- Bẩm đại nhân, Tiêu thượng thư và Tiêu Minh Đường bị xử giảo hình (treo cổ)Hàn Mạc chấn động, giật bắn mình:- Ai? Ai bị giảo hình?- Công bộ Thượng thư Tiêu Hoài Kim và con trai cả Tiêu Minh Đường!Lại viên cung kính trả lời.
909 Trong buổi thiết triều sớm, Hoàng đế có lẽ bởi vì biết được tin Yến quân đã dành thắng lợi, nên khí sắc rất tốt, còn các đại thần trong triều, đặc biệt là quan viên Hàn phái đều tươi cười vui vẻ.
910 Thái giám kêu thất thanh trên triều, đó là chuyện chưa từng xảy ra, Hoàng đế nét mặt lúc này đã sầm xuống, nhưng vẫn đưa mắt dõi theo từng nhóm quần thần đang có sắc mặt rất cổ quái nhìn về phía ngài, lúc này mới nhận ra có cái gì đó không bình thường đang xảy ra, mơ hồ nhận thấy mũi mình đang có cái gì đó rất ướt át, liền đưa tay lên vuốt nhẹ một cái, ướt sũng, rút tay lại, đã thấy ở trên ngón tay tràn đầy vết máu.
911 Đêm, một chiếc xe ngựa dừng trước cửa phủ Lễ bộ Thượng thư, Binh bộ Thượng thư Phạm Vân Ngạo xuống khỏi xe, vài tên hộ vệ liền tiến tới đứng trước phủ, hai gã gia nhân ôm theo rất nhiều lễ vật đi theo ông ta vào phủ.
912 Hàn Huyền Xương nghe vậy, lập tức nhíu mày, nói:- Thân gia, cái này…lời này có lẽ không nên hồ đoán lung tung. Bất luận là Mạc nhi, hay Nhị ca ta, đi tới Tây Bắc biên cương, đều chỉ vì nước trấn thủ, tại sao lại nói đến tranh quyền gì đó?Phạm Vân Ngạo cười lạnh nói:- Hàn Tuyền Xương, ta tán thưởng ngài là người phân biệt thị phi, nhưng ta cũng ghét nhất sự che giấu lấp liếm của ngài.
913 Thiên Chính đế khẽ ngầng đầu, liếc mắt nhìn Khánh hậu một cái, lại cúi đầu, nói:- Chỉ có điều Hoàng nhi nghe không ít đại thần nói, nếu lúc này không thoát khỏi người Yến quốc, như vậy ngày Nguỵ quốc bị diệt, cũng là lúc Khánh quốc ta và Yến quốc khai chiến.
914 Gió bắc lạnh thấu xương thổi qua như dao cắt đã qua, nhường chỗ cho gió xuân ngọt êm như giấc mộng tràn tới. Hàn Mạc và Tiêu Linh Chỉ ngồi trên một ngọn đồi nhỏ cách không xa doanh trại, nhìn chân trời mây trắng, ngắm rừng cây xanh thẳm xa xa, tất cả cùng hoà trong yên lặngXuân về trên đất nước, nhưng chuôi đao không vì xuân ấm áp về mà có chút biến đổi, vẫn là kỵ binh leng keng, kiếm khí sương lạnh.
915 Tiểu Quân giống như một người khác hẳn, ám khí của nàng đánh trúng Tiêu Linh Chỉ, giống như trước không thu tay lại, ánh mắt thẳng nhìn chằm chằm Hàn Mạc, cánh tay trái nâng lên, vừa muốn đánh ra ám khí, đúng lúc này lại nghe “vù ” một âm thanh vâng lên, xé tan không khí, một mũi tên bắn thẳng đến đầu vai trái Tiểu Quân, Tiểu Quân vừa nâng cánh tay trái lên lập tức phải buông xuống, nhưng dường như nàng lại nổi điển điên hơn bình thường, cánh tay trái bị bắn trọng thương không thể công kích, nàng lại nâng cánh tay phải lên, nhưng mũi tên thứ hai lúc này cũng đã bắn tới, bắn vào xương bả vai bên trong của nàng.
916 Chu Tiểu Ngôn nói:- Nếu ngươi muốn cho Tiêu cô nương sống sót, phải làm không phải hỏi, mà là hành động. Hắn dừng một chút, nói:- Thập tâm hoàn cũng chỉ có thể khiến Tiêu cô nương chống đỡ mười ngày, mười ngày qua đi, nếu ngươi còn không có cách giải độc, như vậy cũng chỉ có thể trơ mắt xem nàng chết đi.
917 Hàn Mạc vẫn như cũ nắm tay Tiêu Linh Chỉ có chút phiếm lạnh, giữa đôi mắt hiện ra tất cả tình cảm dịu dàng. - Hàn thiếu gia, ngươi không biết trong lòng Tiểu thư yêu ngươi rất nhiều.
918 Liên quân Yến Khánh nắm gọn biên giới. Sau khi vào quan ải, việc đầu tiên bọn họ làm là dấy binh đao ở quận Tuy Định của Ngụy Quốc. Ngụy quân đại bại, bị liên quân chiếm mất Đình Thủy Quan.
919 Năm người nghỉ tạm nửa canh giờ trong thủy đạo, thể lực tiêu hao do lặn dưới nước cũng dần hồi phục lại. Chu Tiểu Ngôn ước chừng thời gian một lúc, hít sâu một hơi, nói:-Đi thôi!Gã dẫn đầu đi sâu vào trong thủy đạo.
920 Mặt trời đã mọc lên từ lâu, cả ngọn núi đều đắm trong nắng sớm. Tòa Hắc tháp nhìn như thanh bảo kiếm kia cũng nhờ thế mà ánh lên vẻ thần thánh. Có điều không mấy người trong thiên hạ biết được tòa tháp nhìn thì thần thánh này lại chính là tổng ti nha môn Hắc Ky của Ngụy Quốc.