881 Đúng là sợ cái gì đến cái đó. Khổng Viện Phán đang hốt hoảng, nhưng biết thời gian rất gấp gáp, lập tức tiến vào bên trong, chỉ thấy một bà đỡ đang bế trên tay một đứa bé gái, toàn thân đứa bé đầy huyết thai.
882 Hàn Ẩn bước chân nặng nề từ trong thư phòng đi ra, mới mở cửa, suýt chút nữa đâm vào người đang đi tới, Hàn Ẩn cũng vô cùng nhanh nhẹn, nghiêng người sang tránh, người vừa trông thấy đứng vững vàng trước mặt, người vừa tới hóa ra là Tam thiếu gia Hàn Tân của Hàn gia.
883 Tào Thiện?Xế chiều hôm đó, Tiêu thái sư biết được tên họ Hoàng tử, khóe miệng lập tức lộ ra nụ cười thản nhiên, vuốt râu nói,- Vị Hoàng đế này của chúng ta thật đúng là sốt ruột à, con mới sinh hạ tới, liền chuẩn bị một phần hậu lễ tốt như vậy, người Hàn gia, lúc này chỉ sợ tiếng nhạc không thôi.
884 Hàn Huyền Đạo cực kỳ bình tĩnh nói:- Khởi bẩm Thánh thượng, năm nay quốc khố thu vào, có thêm gia sản của hai gia tộc nên cũng có chút dư dả. Tuy nhiên năm nay số tiền đã chi ra cũng không phải là ít.
885 Hoàng đế nhíu mày nói:- Bỏ thủ lấy công? Ý của Hàn ái khanh là Đại Yến ta đã đến lúc xuất binh?- Đây là chuyện nhà binh, thần không dám nói bừa. Hàn Huyền Đạo cung kính nói:- Phạm thượng thư quản lý bộ Binh, chắc chắn sẽ có kế hoạch.
886 Yến lịch ngày 22 tháng 1 năm Bình Quang thứ 10. Cách cửa Nam Khang thành Yến Kinh mười dặm đã dựng tạm một cái lều cỏ, mười mấy quan viên đứng đợi ở đó, tuy rằng lúc này chuẩn bị hướng triều nhưng quan viên nội các vẫn đến lều cỏ này chờ tiễn Tiêu thái sư một đoạn đường.
887 Thành Yến Kinh cách thành Nguyên Tân của Tiêu gia chừng hai trăm dặm, Tiêu thái sư tuổi cao, nên xe ngựa cũng đi rất chậm rãi, hơn nữa, đang vào mùa đông, mỗi ngày đi chỉ năm sáu mươi dặm mà thôi, đến được Nguyên Tân, nhanh nhất cũng mất bốn, năm ngày.
888 Người áo đen cưỡi ngựa lên cầu, lại qua cầu cực kỳ tự nhiên, cứ như là không nhìn thấy xác chết chất đầy cầu. Bóng sáu gã Ảnh Tử Vệ tiến lên trước, vây người áo đen vào giữa, người áo đen dừng ngựa lại, nhưng y vẫn thổi hết một khúc nhạc, lúc này mới ngẩng đầu lên, hướng về Tiêu thái sư ở đầu càng xe trên chiếc xe ngựa đậu cách đó không xa, chắp tay nói:- Dám hỏi lão tiên sinh có phải là Tiêu thái sư của nước Yến không?Tiêu thái sư lúc này lại có vẻ rất điềm tĩnh, thản nhiên cười, chắp hai tay sau lưng, tư thế uy phong trên triều đình đó lập tức dào dạt khắp người, lão trung khí tràn đầy, bình tĩnh đáp:- Lão phu hiện giờ chỉ là một lão nhân trở về quê hương quy ẩn thôi.
889 Thân hình Bố Tốc Cam hơi thấp, nhưng mà lúc tay y cầm cây roi đen, toàn thân liền phát xuất một loại uy thế vô hình, bầu không khí bốn phía quanh y, dường như trong thời gian ngắn đã đông cứng lại.
890 Yến lịch, ngày 3 tháng 2 năm Bình Quang thứ 10, cách nông lịch 5 ngày. Phía ngoài Lâm Dương quan Tây Bắc nước Yến, chỗ tương giao giữa nước Yến và nước Khánh vốn rất trống trải, ngoại trừ tháp tiền tiêu đơn giản của hai bên xây lên, thì không có kiến trúc khác, nhưng mà hôm nay ở chỗ tương giao này, đã dựng lên một lều trại rất lớn, chỗ trại này so với doanh trước của Đại soái Hàn Mạc thì vẫn còn muốn to gấp đôi.
891 Khương Tư Nguyên biết bước tiếp theo chính là thời điểm diễn trò của mình, ho khan một tiếng, giả vờ sửa lại xiêm y, lúc này mới nghiêm mặt nói:- Bỉ quốc từ khi cùng quý quốc kết liên minh, đối với việc quý quốc bị xâm lấn vô cùng cảm thông.
892 Lâm Thành Phi liếc nhìn Vu Hải một cái, cau mày lại, nhưng cuối cùng cũng không nói gì. Vu Hải thấy Lâm Thành Phi không nói, khuôn mặt gã có vẻ đắc ý, nhìn Hàn Mạc cười nói:- Hàn tướng quân, được quý quốc xuất binh tương trợ, theo đúng lễ nghĩa giao bang, Đại Khánh ta nhất định sẽ không bạc đãi cái vị.
893 Hàn Mạc nói xong câu đó, liền chắp tay chào bọn người của Lâm Thành Phi, không nói một lời, quay người rời khỏi trại, đứng ở ngoài trại, ngẩng đầu nhìn về phía tây, trong mơ hồ vẫn nhìn thấy cảnh tượng nguy nga của Nam Dương quan, đang rực lửa chiến tranh.
894 Cờ liên minh của Yến quốc và đại doanh trại Tây Bắc tung bay phấp phới. Ỏ một góc lệch sang phía đông, là nơi đặc thù nhất của doanh trại, nơi này ngày nào cũng có tiếng binh binh không ngừng, nhất là mấy ngày gần đây, âm thanh đó ngày đêm vang rền, thợ rèn của doanh trại đang ra sức ngày đêm rèn luyện binh khí.
895 Thành Yến Kinh, phủ Thái Sư, khăn trắng như mây, tiếng khóc than thảm thiết tràn khắp phủ. Đối với Tiêu gia mà nói, tai ương này, chẳng khác nào cây cổ thụ bỗng chốc thân cây bị đổ ập xuống, chỉ còn lại cành lá, không có thân cây, lá cành thật sự khó có thể sống sót.
896 Yến đế đang cùng Hoàng hậu nói chuyện, thì chợt nghe một cung nữ bẩm báo:- Thánh thượng, Tiêu quý phi và Thái tử phi ở phía ngoài xin cầu kiến!Yến đế vẻ mặt vốn đang dịu dàng bỗng trầm lại, thản nhiên nói:- Không gặp!Từ trước tới giờ, Yến đế cực kì ghét Tiêu quý phi, chỉ có điều khi đó Tiêu Hoài Ngọc và Tiêu thái sư còn sống, cho nên Yến đế vẫn còn nhường nhịn, nhưng hiện giờ ngài biết rõ hai trụ cột trong gia đình Tiêu gia đã ngã xuống, cho nên không còn coi Tiêu quý phi ra gì nữa.
897 Bộ Hộ cũng không vì lý do đàm phán trước mắt mà lơ là việc chuẩn bị lương thảo, ngoại trừ việc tế linh hồn Thái sư và đưa linh cữu tới nơi an táng cuối cùng, mặt khác Hàn Huyền Đạo đích thân ở bộ Hộ trấn thủ, tích cực tìm kiếm lương thảo, thậm chí trong các phủ lân cận, dốc sức đốc thúc bộ Công chế tạo ra vũ khí.
898 Đôi mắt Hàn Huyền Đạo đột nhiên lóe lên, nhìn chằm chằm vào Hàn Huyền Xương. Hàn Huyền Xương vẫn rất bình tĩnh nhìn lại. Hai huynh đệ bốn mắt nhìn nhau, không hề chớp.
899 Tiếng kèn vang khắp cả doanh trại, một đội quân dũng mãnh của Khánh quân đã cầm cự không nổi Nam Dương quan liền xông lên liều chết, cờ chiến bay phấp phới, lá cờ đỏ chót, có chữ Khánh ở trên đó, và có cả chữ “Thương”.
900 Hai người tiến lên cầu kiến, hiển nhiên là Đại hoàng tử nước Khánh Mặc Thập Nhị Lang và Vân Thương Lan. Mặc Thập Nhị Lang dĩ nhiên vẫn còn mang theo mặt nạ quỷ dị kia, còn Vân Thương Lan lúc này cũng mang mặt nạ.