941 Hoàng đế tay cầm quân cờ trắng, không hạ xuống, tựa trên ghế, nhìn Hàn Huyền Đạo:- Sao lại khí tử, sao lại là ám tử?- Người khí tử, tất nhiên là Cổ Triều Tinh.
942 Ở ngoài bìa rừng phía Tây kinh thành, Dịch Không Đình bình tĩnh nhìn ba con ngựa trong bóng đêm, biết rằng nguy hiểm lớn nhất đời mình đã hiện ra trước mắt, lão cũng không quan tâm đến bản thân sống chết ra sao, nhưng lão lo lắng rằng bốn đạo mật hàm mà Hoàng đế giao cho mình không thể đưa cho bốn người kia kịp thời.
943 Hoàng đế nhìn Hàn Huyền Đạo, quân thần hai kẻ nhất thời đều không nói gì, một lúc lâu sau, Hoàng đế mới thở dài nói:- Hàn ái khanh quả nhiên tính toán chu toàn, ngươi biết được việc này, chắc hẳn tổn hao tâm huyết không ít?- Diệp Vô Tốn là người cuồng ngạo, nhưng cũng không phải là một thằng ngốc, vụ ám sát ở Hoàng Lâm Uyển khiến thần cảm thấy rất kinh ngạc, ít nhất thần nhận thấy, Diệp Vô Tốn cho dù muốn dấy binh tạo phản mưu đồ cướp ngôi, nhưng thời cơ chưa tới.
944 Trong vô thức, trên bàn cờ đã giăng khắp nơi các quân cờ đen trắng, giữa buổi nói chuyện, thế cục trên bàn cờ cũng cực kỳ lẫn lộn, từ bên ngoài nhìn vào, cờ của Hàn Huyền Đạo đã chiếm thế thượng phong, nhưng Hoàng đế trên bàn cờ ngay từ đầu đã bày ra một số nước cờ ám muội, lúc này cũng đã hiện ra mối họa thật lớn, Hàn Huyền Đạo muốn nắm lấy cục diện cờ này, lại cần tổn hao công phu một phen.
945 Quận Nam Sơn nước Ngụy chính là quận lớn nhất phía Bắc của nước Ngụy, cũng là quận có diện tích lớn trong năm quận của nước Ngụy. Bản thân nước Ngụy là quốc gia miền núi, đồi núi chiếm đa số, mà quận Nam Sơn đó là một trong các quận nổi bật.
946 Chu Tiểu Ngôn đối mặt với mấy tên tướng lĩnh ánh mắt như hổ rình mồi, không hề phản ứng. Vị tướng mở miệng chất vấn đã tiến lên một bước, trầm giọng nói:- Tại sao không nói lời nào? Có phải trong lòng ngươi có điều mờ ám hay không?Hàn Mạc nhíu mày, thản nhiên nói:- Nói xằng nói bậy cái gì thế?Người này quay về phía Hàn Mạc cung kính nói:- Đại tướng quân, trong lòng chúng ta đều cảm thấy kỳ lạ.
947 Chu Tiểu Ngôn chau mày, rồi nói:- Đơn phương độc mã không dễ tiếp cận Tư Mã Hạo Nguyệt, đến lúc này, Tư Mã Hạo Nguyệt nhất định sẽ đề phòng có người ám sát y, cho nên bất kể là tướng quân hay mạt tướng, đều không có khả năng tiếp cận, nói gì đến giết chết y.
948 Thanh âm bi thương mà hùng tráng vang vọng khắp núi Man Đầu. Quân Ngụy đầu tiên là bất ngờ, lập tức hiện ra vẻ đắc ý, từ trong tiếng ca, bọn họ không cảm nhận được nghĩa khí đồng bào cùng sinh cùng tử, mà bọn họ chỉ thấy quân Yến đã lâm vào tuyệt cảnh.
949 Yến quân bị quân Ngụy bao vây bốn phía, tuy nhiên bọn họ lại tỏ ra rất khí phách và ngoan cường. Tuy binh sĩ Ngụy quân bị một cơn chém giết điên cuồng, nhưng dưới sự chỉ đạo của tướng lĩnh Ngụy quân, sau khi một vài tên lùi về sau liền bị tướng lĩnh Ngụy quân chém đầu, thì Ngụy quân cũng rất dũng cảm xông lên chém giết, hai bên chém giết loạn xạ, binh sĩ thét gào thảm thiết rồi lần lượt ngã xuống.
950 Đại tướng quân mặc giáp đen quả đúng là Tư Mã Hạo Nguyệt của Ngụy quốc. Tư Mã Hạo Nguyệt tuy là một người rất cẩn thận, nhưng với ưu thế về binh lực đã bao vây Yến quân trên núi Man Đầu, hơn nữa cũng biết Yến quân đang thiếu lương thực, cho nên rất an tâm, đây cũng là tâm trạng của tất cả các tướng lĩnh của Ngụy quân, nghĩ rằng chỉ cần hai ngày là có thể tiêu diệt toàn bộ Yến quân ở trên núi.
951 Tư Mã Hạo Nguyệt cũng không hổ là một lão tướng có nhiều kinh nghiệm trong chiến đấu, cảm giác như ở trên không trung đang có vật gì bay tới, y liền lập tức nghiêng người xuống ngựa, Huyết Đồng Côn trong tay Hàn Mạc có sức nặng tựa núi Thái Sơn kia đang dáng một đòn trí mạng xuống người con ngựa chiến, nghe thấy con ngựa hí lên một tiếng rất bi đát, hai chân bị cong lại phía sau, toàn bộ cơ thể liền ngã vật xuống mặt đất, và cũng không thể đứng dậy được.
952 Yến quân nhằm thẳng hướng bắc rút lui, Ngụy quân theo sát phía sau, tình thế vẫn rất gay go. Tuy rằng Tư Mã Hạo Nguyên đã rơi vào tay Yến quân, Ngụy quân cũng không dám manh động, trong lúc này không dám phát động bất cứ một cuộc tiến công nào về phía Yến quân, thế nhưng không ai có thể bảo đảm rằng nội bộ tướng lĩnh của Sơn Nam quân có thể tỉnh ngộ bất cứ lúc nào, thà gánh cái tội ngộ sát Tư Mã Hạo Nguyệt, để giết chết toàn bộ Yến quân, cho nên Yến quân đã cấp tốc rút lui.
953 Khi năm mươi dũng sĩ quân Yến lưu lại cản đường phía sau thật ra cũng có không ít vũ khí, cung tiễn, tấm chắn, khi tên của quân địch đột nhiên bắn tới giết chết bốn năm người, những người khác đã dùng tấm chắn đưa ra trước, xúm xít một chỗ, hình thành nên một tấm khiên chắn thật to, nên dù hỏa tiễn vù vù bắn tới, đều bị chặn lại ở trên bề mặt tấm chắn, không thể làm thương tổn quân Yến.
954 Ngụy binh thấy dùng đá ném vào có hiệu quả, lập tức đều lớn tiếng hoan hô, phía sau tấm thuẫn Ngụy binh lại có hai gã lực sĩ đi lên, hô lớn, cần tảng đá lớn ném mạnh lại đây.
955 Lại qua hai ngày nữa, Hàn Huyền Linh vẫn chưa có tin tức gì về Hàn Mạc cả, trong lòng nóng như lửa đốt, lại có tin truyền tới, trong nước lại điều năm vạn quân tiếp viện thần tốc ngày đêm đã tới biên giới Nguỵ Quốc rồi, chừng ba đến năm ngày nữa sẽ tập kết ở Ác Dương Lĩnh.
956 Hàn Mạc sau khi ngủ một giấc dài được ăn một bữa cơm thịnh soạn, cơ thể lúc này đã hồi phục khá nhiều, lại đột nhiên nhớ đến một chuyện, hỏi:- Vương chỉ huy sứ ra sao rồi?Mọi người ngơ ngác nhìn nhau, thần sắc lúc này ảm đạm hẳn ra, cuối cùng cũng có người nói:- Đại tướng quân, Vương chỉ huy sứ đã.
957 Hàn Mạc và đám thuộc hạ nắm chặt đao, so với toán người kia, quân Yến dĩ nhiên là được huấn luyện tốt hơn, tiến thoái thuần thục, bảy tám tên binh sĩ đã bước lên, cầm tấm thuẫn tạo thành một tuyến phòng ngự, các binh sĩ còn lại lấy thường trương ra, hoặc giương cung cài tên, cũng nhằm về phía kẻ địch.
958 Thấy Hàn Mạc hơi trầm ngâm, vẻ mắt tên Hầu Bưu kia cũng không ổn lắm, chợt nghe thấy Hàn Mạc nói:- Đã là thám mã của Yến quốc, thì phải bắt lại, các ngươi tuy người đông thế mạnh, nhưng đối phương dám đến đây thì cũng không phải tầm thường.
959 Phục binh đeo mặt nạ kia không phải Chu Tiểu Ngôn thì còn là ai vào đây nữa. Chu Tiểu Ngôn chậm rãi tiến lên phía trước, ánh mắt dưới tấm mặt nạ đảo qua Hàn Mạc vài lần, trong đôi mắt sâu đó cũng hiện lên nụ cười hiếm có, nói:- Ta luôn cảm thấy, người như ngươi, cho dù là Diêm Vương đích thân đến, cũng khó mà đưa ngươi đi được.
960 Vạn Sĩ Thanh khẽ vuốt cằm, nói:- Đại tướng quân nói không sai, hai khả năng này đều có thể tồn tại. Hàn Mạc thản nhiên cười nói:- Ý của Vạn Sĩ tổng binh là có người hận ta tận xương cốt sao?Vạn Sĩ Thanh nghiêm mặt nói:- Đại tướng quân, mạt tướng không dám hỏi Tiêu đại tướng quân giờ này đi đâu rồi, nhưng ngài ấy đã giao binh phù cho ngài, cũng đồng nghĩa với việc đã giao Tây Bắc quân cho ngài rồi.
Thể loại: Trọng Sinh, Quân Sự, Khoa Huyễn, Xuyên Không, Ngôn Tình
Số chương: 50