921 Đỗ Vô Phong dùng thế thân bất ngờ tránh được một đòn, cơ hội của Chu Tiểu Ngôn và Hàn Mạc đã mất. Hàn Mạc đứng ngoài cửa sổ, áp sát vách tường tháp, nín thở, chờ đợi cơ hội kế tiếp.
922 Gương mặt Đỗ Vô Phong vốn bình tĩnh, nhưng Hàn Mạc vừa dứt lời, sâu trong đôi mắt y nháy mắt đã ánh lên vẻ âm lãnh. Cánh tay nắm chặt cung tên của y không ghìm được cũng giật giật.
923 - Ta nói rồi, ngươi rất thông minh!Đỗ Vô Phong khẽ thở dài:- Nhưng ta quên nói với ngươi, trúng độc này rồi, ngàn vạn lần không được sử dụng kình khí, càng không thích hợp động võ.
924 Đối mặt với Thiên hạ đệ nhất tiễn thuật Đỗ Vô Song, đối mặt với mũi tên băng lãnh bất cứ lúc nào cũng có thể cướp mạng mình, đôi mày của Hàn Mạc không ngờ lại giãn ra, hắn lắc đầu thở dài:- Hiên Viên tiền bối nói quả không sai…!Nói tới đây, đột nhiên hắn dừng lại.
925 - Bát Bộ Côn Thuật?Con ngươi của Đỗ Vô Phong như co rút lại, lạnh lùng hỏi:- Ngươi biết Bát Bộ Côn Thuật? Người đó. . . đang ở đâu?Hàn Mạc nâng cây côn lên, thản nhiên nói:- Ngươi là kẻ là ô danh môn phái, vẫn còn mặt mũi để hỏi sư phụ hay sao?Trong tay hắn nắm chặt cây côn, cũng không nói nhiều lời, liền bước chân phải lên một bước, cây trường côn trong tay lúc này đã mang theo một uy lực rất lớn, đang quét về hướng của Đỗ Vô Phong.
926 Đỗ Vô Phong trong tích tắc ngã vật xuống đất, toàn thân Chu Tiểu Ngôn đột nhiên xuất ra một lực rất mạnh, hắn như viên đạn lao nhanh trên mặt đất, cả người giống như con báo chồm về phía Đỗ Vô Phong, Đỗ Vô Phong đang giãy dụa, thì chân hắn đã ghì chặt xuống người của Đỗ Vô Phong, con dao găm trong tay đã ghì chặt vào cổ.
927 Bọn họ có thể dễ dàng bỏ qua cho một loạt điều kiện đám người Hàn Mạc đưa ra, nhưng tuyệt không cho phép hắn mang Đỗ Vô Phong khỏi nơi đây. Hắc Kỳ thủ lĩnh có thể chết trong địa bàn của mình, nhưng tuyệt không thể để người khác đưa ra khỏi địa bàn của mình dễ dàng như thế.
928 Bởi vì phải né tránh Hắc Kỳ đuổi giết, đoàn người Hàn Mạc đi thành một vọng, trên đường cũng chậm trễ hơn một ngày, chờ lúc bọn họ quay về Đình Thủy quan, cách kỳ hạn mười ngày của Tiêu Linh Chỉ còn không tới hai ngày.
929 Hàn Mạc nghe lời này của Hàn Huyền Linh, không sợ mà cười, dường như nghe được một chuyện rất vớ vẩn, hắn hỏi Hàn Huyền Linh:- Nhị bá, trời đất to lớn, trăm người có trăm tính, trong đó tự nhiên không thể thiếu hạng người võ mồm không sạch sẽ, nhưng lời này, coi như không tiến vào tai mình là được.
930 Hàn Mạc nghe Hàn Huyền Linh có phương pháp cứu giúp, lập tức mừng rỡ, không kìm nổi tiến tới nắm cánh tay Hàn Huyền Linh kích động nói:- Nhị bá, ngài… ngài thật có biện pháp cứu tính mạng Chỉ nhi sao?Hàn Huyền Linh nhìn bộ dáng hắn, biết hắn quả thật vô cùng để ý Tiêu Linh Chỉ, trong lòng thầm than:- Mang ta đi xem giải dược!Hai người lập tức tiến vào trong trướng nhỏ, đám người Chu Tiểu Ngôn còn đang thí nghiệm giải dược, lợi dụng các phương pháp kiểm nghiệm độc tính, trên trán Tiểu Quân cũng đã đổ mồ hôi.
931 Hàn Mạc vẫn cẩn thận nghe chư tướng nói, chờ Hàn Huyền Linh nói xong lời hắn, hắn rốt cục mở miệng hỏi:- Hàn Tổng đốc cảm thấy quân Sơm Nam chính là kình địch lớn nhất của quân ta lần này sao?Lúc này thảo luận quân vụ, hai người tự nhiên không thể dùng quan hệ chú cháu, chỉ dùng chức quan.
932 Chu Tiểu Ngôn nhìn bản đồ, khẽ gật đầu. Hàn Mạc nói:- Nếu quân Sơn Nam bí mật điều quân tiếp viện Ác Dương lĩnh, ngươi cảm thấy bọn họ sẽ chọn tiến quân theo con đường nào?Chu Tiểu Ngôn nhìn bản đồ suy nghĩ một lát, vươn tay chỉ, vẽ hai con đường trên bản đồ.
933 Chưởng quầy sau khi cầm ngân lượng liền vội vàng đi xuống chuẩn bị rượu thịt và đồ nhắm, gã người hầu vội ghé sát vào tai người đàn ông đã trung tuổi, nhẹ giọng nói:- Thánh thượng, trong căn phòng này, học trò bảo đảm có ba thư sinh rất có tài.
934 Yến đế nhìn chằm chằm vào mặt Phương Lập, Tô Tử Văn cũng đã tiến lên phía trước, nghiêm nghị nói:- Tất cả đều là lời từ trong đáy lòng Tô Tử Văn. Hàn Huyền Đạo dùng người không khách quan, khắp trong và ngoài triều, đều là vây cánh tay chân của hắn, Hàn Huyền Đạo lại đứng đầu nội các, hiện nay trong triều đình của Yến quốc, lời mà hắn nói ra, còn hơn lời của Thánh thượng, đó không phải là loạn thần tặc tử hay sao?Yến đế thản nhiên nói:- Không ngờ cái đám thư sinh tay không trói nổi gà này, lại có nghĩa khí và sáng suốt như vậy.
935 Tô Tử Văn cười nói:- Các hạ quá khen, chỉ có điều ba người bọn ta đều là những kẻ điên, cái mà ngươi khác không dám nói, thì cả ba chúng ta lại muốn nói, cho nên đã có một chút danh tiếng mà thôi.
936 Khi Hoàng đế có thể cử động cũng là lúc Dịch Không Đình tái mặt lại, thậm chí trên trán còn đầm đìa mồ hôi, trông thấy thần sắc của Hoàng đế hồi phục bình thường, lúc này Dịch Không Đình mới rút tay về, trong tức thời lão chỉ cảm thấy toàn thân tê dại, chân tay mềm nhũn, trong lòng cảm thấy lo sợ, lão biết rằng lần này là vì giúp Hoàng đế ngăn chặn hàn khí, mà bị tiêu hao rất nhiều nội lực, mười phần chắc cũng tiêu khoảng ba phần, muốn hồi phục trở lại, ít nhất cũng phải mất nửa tháng.
937 Tuy giọng nói của Hoàng đế dịu dàng, khuôn mặt tươi cười, nhưng ánh mặt của ngài lại không ngừng nhìn về khuôn mặt xinh đẹp của Hàn Thục, ung dung quan sát vẻ mặt của nàng.
938 Trong điện Càn Tâm, Hoàng đế lúc này trên người bao phủ một màn sương mỏng, trên mặt giống như băng tuyết Thiên Sơn, ngồi trên long ỷ, vẫn không nhúc nhích, giống như buổi tối hôm đó, từ sâu trong đôi mắt của ngài tràn đầy vẻ thống khổ khó có thể che giấu được.
939 Hàn Huyền Đạo vô cùng cung kính quỳ sát phía sau Hoàng đế vài bước, không ngẩng đầu, chỉ kính cẩn nói:- Thánh thượng chính là con của trời, thiên tử vạn tuổi, từ cổ chí kim đều biết.
940 Đêm lãng sao thưa, những ngôi sao lập lòe trên màn trời, giống như ông trời có quá nhiều con mắt vậy, tĩnh mịch mà sắc bén bao quát toàn bộ chúng sinh.