861 Khương Tư Nguyên bị người đưa xuống xong, một gã hộ vệ liền tiến đến nghênh đón, chắp tay nói:-Chư vị tổng binh đại nhân, Hàn Tướng quân cho mời!Chư vị tổng binh đều chỉnh trang lại khôi giáp một chút, mặt mày nghiêm nghị, nhanh chân bước vào trong đại trướng.
862 Hàn Mạc lạnh lùng cười, thản nhiên nói:-Làm việc đã quen làm thì ai chẳng muốn. Nếu đổi lại là bản tướng, bản tướng cũng không muốn điều tướng, cứ trấn giữ ở nơi bản thân đã quen thuộc, làm việc với những người đã biết, hiển nhiên sẽ thuận buồm xuôi gió rồi.
863 Hàn Mạc nhìn Thiết Khuê, trong chuyến đi Phong quốc lần đó, Thiết Khuê xử sự vô cùng bình tĩnh và quả cảm, là một người cực kỳ cẩn thận, so với một tiêu đầu bình thường đúng là khác nhau xa, cũng chính vì như thế, hắn mới chiêu mộ người này làm thủ hạ cho mình.
864 Mấy ngày kế tiếp, hai đại sự kiện trong Tây Bắc quân được tiến hành tuần tự, một việc đương nhiên đó là điều tướng. Năm vị Đại tổng binh rốt cuộc cũng không dám kháng lại quân lệnh, kí tên lên mệnh lệnh đổi bộ tướng, hơn nữa Hàn Mạc lại là người truyền đạt quân lệnh.
865 Thời gian này, Tiêu Linh Chỉ gần như không ra ngoài, thế nhưng lại sống rất vui vẻ, mỗi ngày Hàn Mạc đều tranh thủ gần gũi cùng nàng. Có những đêm Hàn Mạc bận rộn việc quân, Tiêu Linh Chỉ lại giống như bao người vợ khác, dịu dàng lặng lẽ chờ chàng trở về.
866 Thân thể của Tiêu Linh Chỉ vẫn rất mềm mại ấm áp, Hàn Mạc lo lắng kiểm tra khắp nơi trên cơ thể nàng, nhưng không phát hiện có gì bất thường, ít nhất nhìn bề ngoài, vẫn không có thương tích, hơn nữa nàng vẫn thở đều đặn, không hề có gì khác lạ.
867 Cách đại doanh trại Tây Bắc không đến năm mươi dặm theo hướng Tây Nam, có một khúc sông nhỏ, đến mùa đông, con sông này sớm đã bị đông thành băng, dọc theo hướng tây của con sông, có một khu rừng rậm, trong rừng có một căn nhà cũ rách, có lẽ lúc trướclà nơi ở của người canh rừng, nhưng đã lâu không ai ở đó nữa.
868 Hàn Mạc ôm thân hình mềm mại của Diễm Tuyết Cơ trong tay cười khổ:- Tuyết Cơ, chuyện này… tất cả chuyện này là như thế nào? Ta… Ta bị các ngươi làm hồ đồ cả rồi.
869 Tử Y Vệ?Diễm Tuyết Cơ nhắc đến đây, Hàn Mạc bỗng nhớ lại thân phận của tiếng nói lúc nãy, hắn cau mày, cười lạnh rồi nhẹ giọng:- Đã đuổi đến tận lãnh địa Yến quốc ta rồi sao!Diễm Tuyết Cơ trừng mắt nhìn hắn rồi hỏi nhỏ:- Ngươi biết thân phận của bọn chúng?Hàn Mạc gật đầu, chợt nghĩ ra chuyện gì đó, hắn hơi quay đầu, hai người mặt đối mặt, suýt tý nữa là môi kề môi, lại cộng thêm mùi hương cơ thể của Diễm Tuyết Cơ cứ xông thẳng vào mũi, làm Hàn Mạc vô cùng rung động, hắn nhỏ nhẹ nói:- Phía dưới có một người, chắc nàng cũng biết chứ?- Đừng vòng vo nữa, nói mau!Cặp mắt mê hồn kèm theo đôi môi đỏ mọng của nàng áp rất gần vào Hàn Mạc mà nói.
870 - Đúng rồi, tại sao Vân đại nhân lại đến đây?Hàn Mạc ra vẻ khó hiểu nói:- Đám sát thủ truy giết đại nhân là ai vậy?Chiếc áo cẩm bào mà Vân Thương Lan đang khoác trên mình đã rách tả tơi, hơn nữa còn dính đầy vết máu, búi tóc của đại nhân xõa hết xuống, trên mặt tuấn tú đều là những vết máu, nhìn hết sức thảm hại.
871 Bạch Dạ Lang bị tấn công quả thật là nằm ngoài dự liệu của mọi người. Hàn Mạc và Vân Thương Lan lúc này đều rất bất ngờ, muốn xông lên đỡ, nhưng đã không kịp.
872 Mặc Thập Nhị Lang giơ tay lên, gọi tên tùy tùng lại nói:- Đỡ ta. . . đi ra ngoài. . . !Tên tùy tùng tỏ vẻ lưỡng lự, nhưng cuối cùng vẫn đỡ Mặc Thập Nhị Lang đi ra ngoài.
873 Hàn Mạc nghe đến đó trong lòng nhảy dựng lên, nhìn thi thể của Bạch Dạ Lang, dường như nghĩ đến một cái gì đó, vẻ mặt có chút biến sắc. Diễm Tuyết Cơ nhìn phía Hàn Mạc, nhẹ giọng nói:- Đồ khốn.
874 Diễm Tuyết Cơ vẻ trầm ngâm, nói tiếp:- Bạch đại ca và Huyền Cơ đại sư đều thích đánh cờ, thường xuyên cùng nhau đánh cờ kết giao bằng hữu. Ngoại trừ Thương Chung Ly, người mà Bạch đại ca tin tưởng nhất chính là Huyền Cơ đại sư.
875 Hàn Mạc cười nói:- Bạch sư huynh lúc trước đi qua nước Phong là vì giúp ta tìm dược liệu. Chỉ có điều sư huynh một đi không trở về, ta đã cho người đi dò la tin tức của sư huynh, nhưng không ngờ lại gặp Bố Tốc Cam ở Phong quốc.
876 Cuối cùng từ trong miệng Diễm Tuyết Cơ, Hàn Mạc biết được rất nhiều bí mật mà người khác không thể ngờ tới, nhưng hắn cũng biết, sau khi ra khỏi cánh cửa này, thì những gì nghe được đều phải chôn vào đáy lòng.
877 Hàn Mạc trở lại doanh, không ngờ Tiêu Linh Chỉ và Tiểu Quân còn đang ngủ say, sớm đã qua ba canh giờ, Hàn Mạc chỉ có thể ở bên cạnh, mãi đến lúc tờ mờ sáng, Tiêu Linh Chỉ mới tỉnh lại, nhìn thấy Hàn Mạc đang ngồi trên ghế đọc sách, không khỏi dụi mắt nói:- Hàn Lang, chàng đã trở lại à? Sao không gọi ta dậy?Hàn Mạc buông sách, đi tới hôn lên trán nàng một cái, dịu dàng nói:- Tối hôm qua lúc trở về, nhìn thấy hai người đã ngủ, cho nên không muốn đánh thức càng nàng, không gọi các nàng dậy.
878 Thành Yến Kinh, Yến Quốc. Hàn Huyền Xương ở tại Lễ Bộ, gần đây bận tối mặt mày, hai chuyện lớn đều cần Lễ Bộ lên kế hoạch, chuyện thứ nhất là cử hành thi kinh đầu xuân, chuyện thứ hai là chuẩn bị nghi thức lập hậu.
879 Hiện giờ Hàn thị bộ tộc ở Yến Quốc như mặt trời ban trưa, lúc trước khi các thế gia khác thanh danh hiển hách, tuy rằng được xưng là đệ nhất thế gia, nhưng ở trong triều lại phải đối mặt với các thế gia khác đối kháng, ví dụ như Tiêu gia trước kia, tuy rằng vô cùng hiển hách, cuối cùng lại giao phong chính diện với Tô gia.
880 Không biết đã qua bao lâu, lão già mới từ ngoài cửa tiến vào, nói một cách cung kính:- Lão gia, điều nên nói đã nói rõ với y, hơn nữa lão nô cũng cảnh cáo rồi, chỉ cần chúng ta muốn, thì Khổng phủ của y trong chốc lát đến gà chó cũng chẳng tha.