801 Sự gào thét của quân Tây Bắc ở ngoài thành, giống như đợt sóng dữ dội trong bão táp mưa sa, long trời lở đất, đã cổ vũ khí thế của Cửu Môn binh, mà đội hình quân Cửu Môn, cũng từng bước tiến lên trước, bức Ngự Lâm quân từng bước rút lui, lúc này cách cửa thành không quá mấy mét.
802 Tiếng chém giết ở Nam Khang môn ầm ầm, thành phía Đông của Yến Kinh lúc này cũng mây đen u ám giăng kín. Bốn phía xung quanh nơi ở giam lỏng các quan viên nội các, Ngự Lâm quân đã đao rút ra khỏi vỏ, bao vây kín mịt.
803 Trong kinh tiếng giết nơi nơi, tuy rằng phủ Lễ bộ thượng thư thành đông không nhiều binh sĩ như tòa viên giam lỏng quan viên nội các, nhưng là một trong những nơi quan trọng, vẫn an bài hơn một trăm tên thiết huyết Ngự lâm quân trông coi.
804 Lúc này Lý Cố mang theo hơn mười tên bộ hạ, trực tiếp tiến tới ngoài phòng Hàn Huyền Xương ở, Ngự lâm quân trên nóc nhà đã bị thanh trừ, nhưng Ngự lâm quân canh giữ ngoài phòng trong nhất thời khó có thể giải quyết.
805 Chuyện xảy ra trong đêm đông lạnh này, chắc chắn sẽ lưu lại rất nhiều bút mực trong lịch sử nước Yến, hơn nữa rất nhiều năm sau, khi những đứa bé lớn lên thành người già, bọn họ sẽ cảm thấy rất nhiều chuyện tình trong đêm này vẫn còn mới mẻ.
806 Dịch Không Đình phía sau Hoàng đế phất tay ra hiệu tên thái giám kia lui ra, lúc này mới thấp giọng nói:- Thánh thượng, Đường Minh Ngô làm việc quả thật không chu toàn, không ngờ để Lục Tông Hiên chạy.
807 Tô Quan Nhai biết tin các quan viên đã được cứu ra, sắc mặt vẫn cực kỳ bình tĩnh giờ tái nhợt đi, các tướng lĩnh bên cạnh tỏ rõ sự thất vọng. Trong lòng mọi người đều hiểu các quan viên nội các thực ra chính là con bài cuối cùng trong tay mình, hiện giờ con bài quan trọng nhất đã bị cướp mất, bại cuộc này đã định.
808 Tô Quan Nhai ra lệnh một tiếng, rất nhanh liền có một đám nữ quyến xuất hiện đúng tầm mắt quan binh dưới thành, đây đều là những nữ nhân cực kỳ tôn quý ở Yến quốc, nhưng lúc này lại trở thành con tin khuất nhục nhất.
809 Thấy Hàn phu nhân không chút động, Tô Quan Nhai ho khan một tiếng, binh sĩ phía sau bà liền cầm trường thương đi lên. Hàn Mạc gắt gao nhìn chăm chăm “Hàn phu nhân”, ánh mắt cực kỳ quái dị, lập tức lại nhìn sang Tô Quan Nhai, đôi mắt lạnh lùng ánh, hàn quang lóe sáng, sát ý dày đặc.
810 Thân hình xinh đẹp của Bích di nương lao thẳng tới bên tường, dưới thành bất kể là ai đều chấn động, Hàn Mạc hoảng sợ biến sắc, Hàn Huyền Xương cũng vươn tay kinh hô:- Không thể!Ngay trong lúc chỉ mành treo chuông này, Tô Vũ Đình phi thân lao lên như một con báo săn, tuy rằng tình thế khẩn cấp nhưng Tô Vũ Đình cũng không dám chạm vào thân thể Bích di nương, cũng may tốc độ của y cực kỳ nhanh, vọt đến bên lỗ châu mai phía trước nàng, giống như một cột đá chắn trước người Bích di nương.
811 Sóng gió đột ngột trên thành khiến cho vô số người vô cùng kinh ngạc, chúng quan viên thế gia đều nhíu mày, không thể tưởng được Hàn Mạc chỉ nói một câu lại xảy ra một biến cố lớn như thế.
812 Thời tiết thật khó chịu, nhưng cũng khá tốt. Tuyết vẫn bay đầy trời nhưng đã sáng lên, Yến Kinh đã được bao phủ trong màn đại tuyết khắp nơi, nhưng lại ngập tràn ánh sáng.
813 Nha môn nội các ở Yến Kinh, bên cạnh Quốc sự viện, nơi các quan viên nội các bàn luận quốc sự, có một căn phòng nhỏ là nơi để các quan viên nghỉ ngơi dùng cơm tại chỗ.
814 Hàn Huyền Xương gần như nghĩ tới mình nhìn nhầm nội dung, lại xem một lần nữa, cực kỳ chính xác, không khỏi kinh hãi vạn phần mà nhìn Tiêu Thái Sư, đã thấy Tiêu Thái Sư thần sắc cực kỳ binh tĩnh, buông chén trà, hiền hòa cười nói:- Huyền Xương không cần giật mình, chữ trên cuốn sổ này của lão phu, chính là lời tâm huyết, tuyệt không giả dối.
815 Hàn Mạc nhẹ nhàng vuốt khẽ mái tóc thê tử, khẽ khàng an ủi. Mọi người bên cạnh tuy rằng cảm thấy thiếu gia quá mạnh bạo, trước mặt mọi người ôm ấp thê tử.
816 Tiêu Thái sư mặc áo bông dài ngồi dựa trên ghế trong phòng lớn, nhìn bảo kiếm treo bên tường mà suy nghĩ đến thất thần. Sắc mặt lão rất khó coi, hơi tái nhợt, tay phải nhăn nhéo đặt trên ghế dựa thậm chí còn hơi run run.
817 Tiêu Linh Chỉ nhìn thần sắc Tiêu Thái sư cực kỳ khó coi, nhất thời cũng không biết khuyên giải an ủi ra sao, hơn nữa, nàng thông minh sắc sảo, mấy lời vừa rồi chỉ là để trấn an ông nội mà thôi.
818 Hai vợ chồng vừa mới dùng xong điểm tâm sớm, chợt nghe ngoài cửa truyền đến tiếng kêu:- Thiếu gia, lão gia chờ ngài ở thư phòng, nhắc ngài nhanh chóng qua.
819 Hai cha con nói chuyện trong thư phòng hơn nửa canh giờ, trước khi rời đi, Hàn Huyền Xương liền nói với Hàn Mạc qua phủ Hộ bộ Thượng thư một chuyến, dù sao cuộc biến cố này, phủ Hộ bộ Thượng thư trên dưới đều bị chấn động không nhỏ.
820 Hàn Thương cũng không nói nhiều, nhìn thấy Hàn Mạc nắm chặt côn đồng, đâm thẳng thương tới. Mũi thương lạnh lùng, giống như rắn độc, tốc độ cực nhanh, Hàn Mạc cũng biết vị đại ca này của mình quyết không phải hạng người hời hợt, cũng không dám khinh thị, tay xiết chặt nâng côn lên, côn đồng "vút" vươn ra, "keng" một tiếng, thương côn lập tức va chạm nhau, tung tóe ánh lửa.
Thể loại: Trọng Sinh, Quân Sự, Khoa Huyễn, Xuyên Không, Ngôn Tình
Số chương: 50