761 Nhóm dịch: BachKhietNguồn: metruyenTư Mã Kình Thiên đúng là đã chết đứng, trước khi chết hợp lực một kích, khiến Tiêu Hoài Ngọc bị thương không nhẹ. Tiêu Hoài Ngọc nhìn nam nhân bị máu bao phủ toàn thân, đôi mắt lộ ra vẻ kính ý, y tiến lên một bước, khom người thi lễ với Tư Mã Kình Thiên, bình tĩnh nói:- Ngươi… là một đối thủ đáng được tôn trọng!Tĩnh tọa ở trên tuyết, Thương Chung Ly tuy rằng thân trúng đòn trí mạng, nhưng lão đã lấy nội khí mạnh mẽ bảo vệ tâm mạch.
762 Nhóm dịch: BachKhietNguồn: metruyenTiêu Hoài Ngọc đối mặt với Đỗ Vô Phong, mặt không đổi sắc, hắn chỉ tập trung kình khí còn sót lại không nhiều lắm tới hai đấm, thân hình không lớn kia lại ổn định tựa Thái Sơn, cứng cỏi như vậy.
763 Rốt cuộc, Thái tử từ đầu đến cuối chưa nói một câu, thậm chí chưa hoạt động chậm rãi nói:- Bản cung bị điểm huyệt đạo, hai chân không thể nhúc nhích, ngươi… phải chăng nên giải huyệt?Hàn Mạc “ồ” một tiếng, lắc đầu nói:- Thần không biết giải huyệt.
764 Giờ phút này, toàn bộ thân thể hắn tựa như bị bị rút linh hồn, thân thể ngã quỵ về phía trước, nằm trên mặt tuyết. Thái tử mắt thấy Tiêu Hoài Ngọc một tay bổ tới, không thể tưởng được dưới tình huống như vậy, Tiêu Hoài Ngọc còn có thể bổ ra một chưởng này, sắc mặt đột nhiên thay đổi vô cùng tái, nhưng chưởng đao của Tiêu Hoài Ngọc mắt thấy sẽ bổ lên người hắn, lại dừng lại, tay Thái tử run lên, buông dao găm, toàn bộ thân thể mềm nhũn, tê liệt mà ngã ngồi ra sau.
765 Trước khi chết, Tiêu Hoài Ngọc truyền thụ hắn “Thanh bình chú”, mặc dù hai người không có danh thầy trờ, nhưng thực tế đã là thấy trò. Trong tay nghĩ lại bài từ trước khi mất của Tiêu Hoài Ngọc, Hàn Mạc có thể cảm nhận được tâm tình bi thương khi chưa thực hiện được chí khí của bản thân trước khi chết.
766 - Hàn Mạc, nếu trong ba ngày không có tin tức của bản cung tới kinh, người nhà ngươi… chắc chắn khó giữ được. Nếu ngươi suy nghĩ cho người nhà của ngươi, ngươi nên nghĩ biện pháp mang bản cung xuống.
767 Hắn vốn tưởng rằng kế hoạch lần này là hoàn mỹ, hắn vốn tưởng rằng chí nguyện của mình rất nhanh sẽ thực hiện được, nhưng hắn vạn lần không ngờ, toàn bộ ván cờ, chỉ vì quân cờ Hàn Mạc này mà hoàn toàn thay đổi cả ván cờ.
768 Tuyết rơi nhiều ngày liên tục, rốt cuộc cũng đã ngừng, quân Tây Bắc vẫn tĩnh lặng như thường. Trời đã tối, quan binh các lều đều trải qua huấn luyện, lúc này cũng trở về doanh để ăn tối.
769 - Hàn tướng quân, chuyện này…không thể nói đùa được?Hồ lão thái gia thấy Hàn Mạc gọi Lăng Vân đến, biết ngay y có chuyện muốn giao phó cho Lăng Vân, lão biết ý, lập tức nói với Tiếu Mộc:- Lão phu đói bụng ngươi đưa ta đi ăn chút gì đó!Tiếu Mộc vội nói: - Lão thái gia, mạt tướng lập tức kêu người đi lấy!- Không cần, ngươi đưa lão phu đi được rồi.
770 - Hàn Mạc, ngươi luôn miệng nói việc này do Đại soái căn dặn, vậy bổn Tổng binh muốn hỏi một chút, hiện nay Đại soái ở đâu?Y không cất đao đi, vẫn nắm chặt trong tay, còn Hàn Mạc một tay cầm binh phù sáng chói, tay khác đặt lên thanh đao bên hông, cả hai người hiện lên một vẻ đằng đằng sát khí bao trùm khắp doanh trại.
771 Lăng Vân thần sắc thản nhiên, lạnh lùng nhìn tên tướng lĩnh đang đứng ở cửa trại. Tên tướng đó cau mày, rồi ngẩng đầu ra ngoài xem, mới nhìn đã thót tim, chỉ trong thấy trước cửa đại soái, toàn là binh sĩ võ trang của Cung Thần Cung, người nào người nấy đều cưỡi chiến mã, trên lưng đeo cung tên, trong tay cầm mã tấu, sẵn sàng chiến đấu, nhiều binh sĩ còn cầm đuốc, xung quanh doanh trướng Đại soái ngập tràn sát khí.
772 Mọi người đều đứng ngẩn ra. Mấy tên thuộc hạ tâm phúc của Ngũ Thiên Thiệu lúc này kinh hãi ngừng tay, đứng nhìn thân hình cường tráng của Ngũ Thiên Thiệu bị chặt như khúc củi, cái xác to lớn ngã oạch về phía sau, phát ra âm thanh nặng nề.
773 Biến động thành Yến Kinh đã trôi qua hai ngày, dân chúng trong thành đều ở trong nhà không dám ra ngoài, sợ hãi đóng kín cửa, giống như động vật ngủ đông, mong chờ biến cố này mau chóng qua đi.
774 Tô Vũ Đình cười lạnh. Tô Quan Nhai bình tĩnh nói:- Cha lập tức tiến cung…!Ông ta hơi trầm ngâm, nâng bút mài mực, lấy một tờ giấy, viết nhanh lên đó mười mấy chữ, đưa cho Tô Vũ Đình nói:- Đình nhi, con đi mời những quan viên này đợi cha ngoài cửa cung, theo cha tiến cung.
775 - Thánh thượng bảo trọng long thể!- Tô ái khanh, ngươi nói Hàn Mạc là loạn thần tặc tử, hắn suất lĩnh phản quân tiến thẳng về Yến Kinh, vậy ngươi có biện pháp ứng phó gì?Hoàng đế nhận cốc nước trà do Dịch Không Đình đưa tới, hơi nhấp một ngụm.
776 - Hàn Mạc suất đại quân tiến kinh, binh lực của Tô gia tuyệt đối không phải đối thủ. Nhưng Tô gia có trong tay quan viên thế gia, có thân thích của Hàn Mạc… chẳng biết hươu chết về tay ai, quả thật là vẫn chưa biết được.
777 Bọn họ từng cùng ăn, cùng uống. Nhưng hôm nay, bọn họ cầm trong tay, là ngân thương, côn đồng!Ta đứng trên đầu thành quan sát quân binh, quân binh cũng ở dưới thành nhìn thấy ta.
778 - Tô Quan Nhai, ta cứ nghĩ ngươi là một quân tử, nhưng hôm nay xem ra, vị quân tử đứng trước mặt ta, nên thêm một chữ ‘ nguỵ’ vào nữa. Ngươi muốn ta tự sát ở dưới thành sao? Thật là hoang tưởng, bản tướng sao có thể trúng kế của loại người như ngươi được?Hắn biết rất rõ, nếu mình bị Tô Quan Nhai gièm pha mà tự sát, thì có nghĩa là thừa nhận chính mình tạo phản, nếu như vậy, toàn bộ gia tộc Hàn thị, ắt sẽ bị liên luỵ lớn.
779 Đoàn kỵ binh này, trong hành trình dài này, mỗi người đều mang theo đủ lương khô và nước, không chỉ đủ dùng cho người, mà tuấn mã cũng đủ dùng. Mặc dù không trang bị quân nhu nhưng cũng có một vài chiến mã mang theo những vật dụng đơn giản của lều trại, nếu gộp lại cũng dựng được không dưới mười lều trại.
780 Đội quân này, chính là Thế Gia Quân do Tô gia sớm tập kết thành, ngoài ra còn có quan binh của bốn huyện phương Bắc hợp thành trong đó, tổng nhân số cũng phải 2 vạn người.