981 Tống Thế Thanh ngẫm nghĩ một chút, nhìn ra xung quanh cửa lều xem xét, lúc này mới nghiêng người ra, nhẹ giọng nói:- Không biết Đại tướng quân có biết chuyện này không, trong kinh lúc trước đã xảy ra một vụ án lớn.
982 Sáng hôm sau, đại đa số binh sĩ Yến quân còn đang mơ ngủ, Hàn Mạc đã bước trên đường về kinh thành. Thay một thân xiêm y nhẹ nhàng, đội nón tre, trong gió mềm nhẹ, Hàn Mạc chọn mười hộ vệ dũng mãnh từ trong quân, cùng với đoàn khâm sai, hơn ba mươi người tranh thủ khi trời còn chưa sáng chia tay Hàn Huyền Linh và tướng lĩnh cao cấp Yến quân rời khỏi đại doanh.
983 Sau khi đám người Tào Ân đi qua, Tiêu Mộc lại thấp giọng hỏi:- Đại tướng quân, mấy người kia xem ra hành tung quỷ dị, hình như là hướng về đầu thôn kia đi tới, chúng ta có đi theo không?Cặp mắt Hàn Mạc chỉ nhìn bên ngoài, trầm ngâm một lát, mới hỏi tên do thám phát hiện tung tích đám đạo sĩ kia:- Ngươi vừa nãy nhìn thấy đám đạo sĩ đó ở đâu?Tên do tham kia vội tiến lại gần, hạ giọng nói:- Đại tướng quân, đi qua cánh rừng này, phía trước có một khe núi nhỏ, đi qua hết khe núi nhỏ đó, chỗ đó còn có một cái gò nhỏ nữa, vừa rồi tiểu nhân chính là nhìn thấy đám đạo sĩ kia ở bên đó, không kinh động tới bọn họ.
984 Dưới ánh trăng Hàn Mạc dẫn theo một số người quay lại thôn, nhưng cũng không dám đi quá nhanh, để không làm đám đạo sĩ ở phía trước phát hiện ra. Thuần Dương Chân Nhân độc bộ rất nhanh, cũng đang hướng về cái thôn ở phía trước, không quá lâu, thôn đã dần hiện ra trước mắt, lúc này tốc độ của Thuần Dương Chân Nhân đã chậm lại.
985 Thuần Dương Chân Nhân cũng không trả lời câu hỏi của Tào Ân, chỉ bình tĩnh nói:- Hầu gia, thiên hạ phân tranh, chuyện thị phi thì có nhiều, bần đạo xin cả gan mới Hầu gia gia nhập đạo quan ta, cùng bần đạo tìm hiểu đạo lý.
986 Thuần Dương lão đạo dùng phất trần cản ám tiễn của Hàn Mạc, mắt thấy Tào Ân nằm trên mặt đất không dậy nổi, trong mắt lóe ra hàn ý, trầm giọng nói:- Hầu gia, có thể chống đỡ được một chưởng cuối cùng này của bần đạo, bần đạo sẽ không làm khó.
987 Tiếng rống to như hùng sư này, đúng là phát ra từ trên người Huyền Cơ đại sư, cũng không thấy Huyền Cơ đại sư có bất cứ động tác gì, vẫn như cũ hai tay tạo thành chữ thập, đứng thẳng vững vàng như Thái Sơn, hai mắt nhắm nghiền, nhưng đôi môi cũng đã động.
988 Thuần Dương chân nhân quả là thiên hạ đệ nhất cao thủ hiếm thấy, thế nhưng Thái Cự Bộ thì lão chưa từng được lĩnh giáo qua, bây giờ đột nhiên gặp phải môn công phu này, trong lòng liền cảm thấy có chút sợ hãi.
989 Huyền Cơ đại sư vẫn không di chuyển, nhưng Mặc Thập Nhị Lang như con báo săn lao tới, lao đại đao trong tay ra, một luồng hàn quang loé qua không trung, lao trúng vào ngực của Thuần Dương lão đạo- Bung!Một tiếng nổ lớn, thân thể của Thuần Dương lão đạo nổ tung trên không trung, máu thịt bay tung toé, mùi máu tanh xộc vào mũi của những người ở đó.
990 Vào tới Lâm Dương quan, Hàn Mạc nóng ruột muốn đến Lâm Dương quan nơi đại doanh Tây Bắc quân. Chất độc trong cơ thể của Tiêu Linh Chỉ sau khi tìm được thuốc giải, Hàn Mạc muốn cho nàng tĩnh dưỡng một thời gian, liền đã phái người đưa nàng về đại doanh Tây Bắc tĩnh dưỡng, mới thế mà đã gần hai tháng trôi qua, trong lòng hắn hiện đang rất nhớ Tiêu Linh Chỉ, chỉ mong mỏi ngay lập tức có thể đến bên cạnh nàng.
991 Kinh thành Yến Kinh. Trời mới bước sang canh hai, lúc này mặt trăng đã lên tới đỉnh đầu, đám cung điện đồ sộ nguy nga tráng lệ này đang chìm đắm dưới ánh trăng, tất cả đều rất im ắng tĩnh lặng, sự uy nghiêm và khí thế của Hoàng gia có thể nhận thấy được ở mỗi góc của Yến cung.
992 Hàn Thục trầm lặng hồi lâu, mới nói:- Vậy đại bá chuẩn bị xử trí chuyện này thế nào?Hàn Huyền Đạo nghiêm mặt nói:- Hai người này đều là những tên gian thần tay nắm trọng binh, nếu trực tiếp cắt chức, ngược lại sẽ có nhiều người loạn hơn.
993 Hàn Huyền Đạo rời khỏi hoàng cung bằng cửa sau, trước khi trời sáng, đã kịp về đến phủ Hộ bộ Thượng thư. Hiện nay binh sĩ trong Long Tường doanh của Bạch Dị đang đóng ở các cửa của hoàng cung, nhưng hộ vệ của Càn Tâm điện và một số cung khác lại do tinh binh của Trung Nghĩa doanh canh gác, một chuyện trùng hợp là doanh trại này không thuộc quyền cai quản của Bạch Dị.
994 Hàn Mạc nghe xong câu nói của Trang Uyên, không những không cảm thấy tự hào vì mình là con cháu Hàn gia, mà ngược lại hắn cảm thấy vô cùng xấu hổ. Trông thấy nét mặt của Trang Uyên, hắn cảm nhận được, lời nói này của Trang Uyên thật sự xuất phát từ đáy lòng, dường như Trang Uyên thật sự khâm phục tài mưu lược của gia tộc Hàn thị, nhưng Hàn Mạc tuy cũng là một phần tử của Hàn tộc lại không biết chuyện gì, thậm chí đến cha đẻ của Hàn Mạc là Hàn Huyền Xương có lẽ cũng không hề biết đến âm mưu này, đối với Hàn Mạc mà nói đây quả là trò đùa nực cười nhất trong thiên hạ.
995 Hàn Mạc trầm ngâm, một lúc lâu sau, mới chậm rãi nói:- Hiện tại đồ đệ cũng không biết phải trả lời làm sao, con… phải làm rõ chuyện này trước đã. Dừng một chút, hắn nhìn Trang Uyên, nghiêm mặt nói:- Sư phụ, theo ý của thầy, con nên đi con đường nào bây giờ?Trang Uyên bình tĩnh nói:- Mạc nhi, từ xưa đến nay, người làm đại sự, nên quả quyết một chút, nếu không… mọi chuyện sẽ loạn.
996 Hàn Mạc thấy ái thê yêu thích quà tặng, trong lòng vô cùng vui mừng, hắn dịu dàng nói:- Nào, để tướng công đeo lên cho nàng!Hắn cẩn thận đeo chuỗi dây lên cổ nàng, dưới ánh sáng lấp lánh của bảo thạch, làn da trắng nõn của Tiểu Thiến càng trở nên lộng lẫy, quyến rũ mọi ánh nhìn.
997 Hàn Huyền Xương nắm chặt hai tay, nhưng sau đó liền giãn ra, nhìn Hàn Mạc chăm chăm rồi nói:- Mạc nhi, con phải biết, những ý nghĩ của con đều là đại nghịch bất đạo, nếu chuyện này được truyền ra ngoài, con nhất định sẽ rơi vào hiểm cảnh, thậm chí… con sẽ trở thành kẻ thù của rất nhiều người trong Hàn tộc.
998 Bọn họ xì xào to nhỏ hồi lâu, rất nhanh đã có hai tên thư sinh một cao một thấp tiến lên phía trước, tên cao nhìn Hàn Mạc một lúc rồi nói:- Ngươi chính là Hàn Mạc?Ánh mắt sắc như dao của Hàn Mạc lập tức nhìn về phía tên thư sinh, rất bình tĩnh.
999 Hoa viên phía sau phủ Hộ bộ Thượng thư, vẫn rất đơn giản, không giống sân vườn của những nhà phú hộ khác, có hoa thơm cỏ lạ, có thể do đảm nhiệm chức Hộ bộ Thượng thư nên rất nhạy cảm với việc trưng bày xa hoa này, từ tiền viện cho đến hậu đường phủ Hộ bộ Thượng thư đều được trưng bày rất đơn giản, tuy không xa hoa, nhưng lại rất trang nhã.
1000 Đây không phải câu nói đơn thuần. Hàn Huyền Đạo cũng không để ý đến hai con dế trong chiếc bát, ông ta đến bên chiếc ghế đá bên cạnh chiếc bàn tròn, ngồi xuống, ra hiệu cho Hàn Mạc cùng ngồi xuống, rồi bình tĩnh nói:- Đại bá biết, có lẽ trong lòng ngươi có chút hiểu lầm đại bá, nên… hôm nay đại bá gọi ngươi đến đây, là muốn nói chuyện thật lòng với ngươi!- Tiểu ngũ không dám!Hàn Mạc lập tức nói.