1021 Hàn Mạc thật không tưởng nổi Quan Thiếu Hà lại đưa đến tin tức như vậy. Hắn cảm nhận sự căng thẳng trong lòng hắn, dù không ở chung với Đỗ đảo chủ nhiều nhưng mất đi vị trưởng lão trên biển này thực khiến hắn hết sức thương cảm.
1022 Tin tức nhận được khiến tâm tình khi hồi hương hơi có chút kích động của Hàn Mạc nhanh chóng bình tĩnh trở lại, hắn cũng ý thức được mậu dịch trên biển hiện giờ đang đứng trước loạn trong giặc ngoài.
1023 Hàn Chính Khôn thanh âm tuy rằng rất nhẹ, nhưng đều có một cỗ uy thế nghiêm nghị, đối mặt với một câu như vậy, Hàn Mạc đầu tiên là ngẩn ra, khuôn mặt lập tức lộ ra vẻ bướng bỉnh, vươn một tay tiếp nhận cây quạt của Hàn Chính Khôn, sau đó thay ông nội quạt quạt, nói như chẳng hề để ý :- Giai gia, ai nói lòng con bất mãn? Tôn nhi trong lòng nếu bất mãn, sẽ ngoan ngoãn quay về sao? Tôn nhi trong lòng nếu có bất mãn, có thể nào trở về hầu hạ lão nhân gia.
1024 Hàn Mạc về phủ nghỉ ngơi hai ngày, đóng cửa không ra, chỉ ở cùng người nhà trong phủ, ngoại trừ vợ con sớm chiều ở chung, ngoài ra còn thường xuyên cùng Hàn Chính Khôn nói chuyện, nghe lão nhân gia chỉ điểm ít nhiều.
1025 Thấy vậy, trong lòng Hàn Mạc thầm thở dài, tất cả đều không ngoài dự đoán của hắn. Hàn Huyền Đạo phái hắn đến Trấn Phủ quân, thực ra là kế nhất tiễn song điêu.
1026 Hàn Mạc cười thoải mái nói:- Chư vị không cần khách khí. Rồi quay đầu nhìn Hàn Nguyên:- Tứ ca cũng không nên tức giận nữa, nói thật lòng, những chiến công mà đệ lập ra ở Tây Bắc quân, đều chủ yếu là nhờ vận may…!Hàn Đình Qua lắc đầu nói:- Ngũ thiếu gia, mạt tướng cả gan nói một câu, chuyện đánh giặc quả phải có vận may, nhưng chỉ chiếm hai phần, nếu muốn thắng trận thật sự, thì trước khi chiến phải bày trận, trong khi chiến phải biết cách chỉ huy, sau trận chiến còn phải đề phòng hậu hoạn, tất cả đều không thể thiếu.
1027 Bành Ban ngạc nhiên nói:- Trúc long phun?Hàn Mạc gật đầu nói:- Không sai, nhìn quân trấn phủ trải rộng khắp nơi, cũng chỉ có Bành đại thúc có năng lực đưa nó từ trên bản vẽ ra, cho nên hôm nay mới mong được Bành đại thúc chỉ giáo!- Theo bản vẽ mà làm? Bành Ban theo thói quen sờ mũi, chau mày trầm ngâm, rốt cuộc hiểu được điều gì, hỏi:- Tiểu ngũ, người phải chăng muốn ta chế tạo ra đồ vật như vậy?Hàn Mạc cười ha hả nói:- Bành đại thúc, chính là ý này.
1028 Bệnh tình của Hàn Chính Càn làm Hàn Mạc có dự cảm không lành. Không phải trong lòng hắn chưa từng nghĩ qua, mọi âm mưu kế hoạch của Hàn Huyền Đạo, có lẽ đã thương lượng qua với Hàn Chính Càn, hơn nữa rất có thể Hàn Chính Càn là người đứng sau sắp đặt mọi chuyện.
1029 Đoàn người của Hàn Mạc xuống ngựa, đầu bên đó sớm đã có một nhóm người đến đón, đa số đều đeo xích trên người, nước da ngăm đen, thậm chí có một số người trên thân còn có nhiều sẹo, Hàn Mạc nhìn thấy rất rõ ràng, để hoàn thành ba chiếc thuyền này, đám người này phải nếm không ít cực khổ.
1030 Thế nhưng cũng không ngoài dự đoán, khi hắn vừa nói ra hai chữ “ thuốc nổ” mọi người xung quanh bao gồm cả Quan Thiếu Hà đều ngơ ngác, không hiểu nổi.
1031 Hàn Mạc nghe nàng nói như vậy, trong lòng vô cùng ấm áp, hắn tiến lên trước, cũng không thèm để ý đến người qua kẻ lại, nắm chặt lấy tay Đỗ Băng Nguyệt, dịu dàng nói:- Sao Tiểu ngũ ca ca lại không có chuyện gì để nói với nàng chứ, trong lòng ca ca có rất nhiều chuyện muốn nói với nàng, nhưng chính vì có quá nhiều chuyện muốn nói, nên ta cũng không biết bắt đầu từ đâu…!Đỗ Băng Nguyệt nghe vậy ánh mắt lộ ra vẻ vui sướng, thấy Hàn Mạc dịu dàng ngắm mình, nàng không kiềm chế được mà cúi mặt xuống, rồi hạ giọng nói:- Tiểu ngũ ca ca, Nguyệt nhi… Nguyệt nhi cũng có rất nhiều chuyện muốn nói với ca ca.
1032 Hàn Mạc nhíu mày nói:- Người Uy ép người quá đáng, không lẽ người Nam Dương để mặc cho bọn chúng làm bậy sao? Ở Nam Dương cũng có mấy quốc đảo, nếu bọn họ liên minh lại, chưa chắc không đánh lại người Uy.
1033 Đỗ Băng Nguyệt từ nhỏ đã luyện võ công, hơn nữa lại thường xuyên tiếp xúc với gió biển và ánh mặt trời, nên làn da của nàng không được trắng trẻo cho lắm, thậm chí trên cơ thể nàng không có lấy một chấm trắng, nhưng làn da bánh mật này mịn màng như lụa, mỗi một thớ thịt trên người nàng đều rắn chắc, những đường cong mê người, độ đàn hồi và sức lực tiềm ẩn dưới lớp da của nàng không phải cô nương bình thường nào cũng có được.
1034 Cả hai nằm trên cát cảm nhận từng đợt song xô bờ, khuôn mặt xinh đẹp của Đỗ Băng Nguyệt tràn ngập niềm vui sướng!Hàn Mạc nhẹ nhàng vuốt tóc của Đỗ Băng Nguyệt, không biết bao lâu sau, đã thấy có ánh mặt trời nhô lên từ hướng đông, Đỗ Băng Nguyệt lúc này mới giật mình, nàng kêu “ ây da” một tiếng, lúc này hai người vẫn đang nằm trên bờ cát, nếu có người đi qua nhất định sẽ bị phát hiện.
1035 Tính tình của Hàn Nguyên tuy rất thật thà chất phác, nhưng cũng không phải là kẻ ngu ngốc, Hàn Mạc đã nói như vậy, y nghĩ rằng Hàn Mạc muốn Trấn Phủ quân xuất binh dẹp bọn thổ phỉ, trên nét mặt liền tỏ vẻ khó xử, nói:- Tiểu ngũ, không phải Tứ ca không muốn giúp đệ, chỉ là… với danh nghĩa của Trấn Phủ quân, chung quy cũng là quân đội của triều đình, nếu như triều đình không ban lệnh xuống, tự tiện xuất binh, thì chỉ e rằng sẽ khó mà có thể ăn nói với triều đình.
1036 Tĩnh mịch, Nhị tông chủ Hàn Chính Khôn cũng không nghỉ ngơi, mà đứng trong sân, thong thả khoan thai đánh một bài quyền chậm. Hàn Mạc đi vào trong sân, bộ quyền này lão vẫn chưa đánh xong.
1037 Hàn Mạc đem Liễu Như Mộng nấp ở sau người, từ trong gian phòng nhỏ một người chậm rãi đi ra, cũng đội nón tre, Hàn Mạc liếc mắt một cái liền nhận ra, người đang đến đúng là Hắc Mộc Địch.
1038 Từ xưa tới nay, chuyện tranh quyền đoạt thế thì nơi nào mà chẳng có, dù là ở chốn triều đình, hay ở trên giang hồ, chỉ cần có người ở, thì ở nơi đó sẽ có tranh đấu quyền lợi, không phân biệt tuổi tác, không quan tâm đến giới tính.
1039 Hàn Mạc nghe đến đó đã ý thức được một vấn đề cực kỳ nghiêm trọng. Liễu Như Mộng bị Bố Tốc Cam lừa gạt rời khỏi Thần Sơn thành thậm chí là Phong quốc, Bố Tốc Cam một tay an bài đi thẳng tới Đông Hải.
1040 Hàn Mạc hỏi:- Như Mộng tỷ, tỷ nói tỷ tỷ kia vì một người mà ruồng bỏ Xà thần? Hắn là ai?- Một nam nhân. Liễu Như Mộng buồn bã nói:- Một nam nhân Khánh quốc!Hàn Mạc nhíu mày, Liễu Như Mộng liền nói:- Ngươi không biết người đó đâu, hắn chỉ là một người không có tiếng tăm gì.