1061 Binh lính Cúc Tang Quốc từ trên bờ lao xuống biển, dùng tốc độ cao nhất vọt tới, trên mặt biển nhất thời đều toàn là đầu, kìn kịt, cực kỳ hoành tráng.
1062 Đỗ Băng Nguyệt và Đảo Tân Nguyệt Cửu ngươi tới ta chém qua lại tới hơn hai mươi hiệp, so ra thì đao pháp của Đảo Tân Nguyệt Cửu mạnh mẽ lực trầm, còn đao pháp của Đỗ Băng Nguyệt lại nhẹ nhàng linh hoạt, nên mỗi chiêu của Đảo Tân Nguyệt Cửu khí thế đều vô cùng kiêu mãnh, sức phá hoại hiển nhiên mạnh hơn của Đỗ Băng Nguyệt.
1063 Nhóm người nghênh đón, người đầu tiên chính là Hôi Hồ Tử cụt một tay, ở phía sau, là một đoàn người Nam Dương. Người Nam Dương này nhìn qua tuy rằng rất nhếch nhác, xiêm y ướt sũng, nhưng nhìn theo cách ăn mặc của họ, khẳng định là quý tộc Nam Dương.
1064 Hàn Mạc tuấn lãng cao quý, đương nhiên sẽ khiến cho người Nam Dương thán phục không thôi, khi gia quyến của Hàn Mạc đi lên, lại càng khiến cho người ta ngạc nhiên thán phục.
1065 Người hầu vào báo Minh Nguyệt Vương đã đến, tiệc rượu vốn đang hò hét náo nhiệt lập tức yên lặng. A Tư Vương đột nhiên đứng dậy, trợn mắt nhướn mày, nhưng lại rất nhanh đã hừ lạnh một tiếng, rồi ngồi xuống.
1066 Tâm tư của y giống như Đằng Nguyên Vương, Đằng Nguyên Vương đương nhiên là không thể để y thực hiện được, đã lớn tiếng nói:- Lần này Đông Hải Vương ra tay tương trợ, cố nhiên đã cứu các nước Nam Dương, nhưng được lợi đầu tiên chính là Cúc Tang Quốc ta, so với các nước khác, ân huệ của Đông Hải Vương đối với Cúc Tang Quốc ta là lớn nhất.
1067 Hàn Mạc kinh ngạc, A Tư vương hơn sáu mươi tuổi, lại là vua một nước, có thể nào nhận cái cúi đầu của lão, vội bước lên trước nâng dậy. Lão vương này tuy tuổi cao, nhưng tính cách lại vô cũng quật cường, hơn nữa lão hiều rõ, nếu Hàn Mạc không tiếp nhận danh hiệu Nam Dương vương, Cúc Tang quốc sớm muộn gì cũng sẽ dùng mọi thủ đoạn cấu kết với Đông Hải vương, đến lúc đó đối với Đồ Lỗ Tư quốc vô cùng bất lợi.
1068 Khấu Chính cười rộ lên ha hả lại thi lễ với Quan Thiếu Hà. Họ Khấu này chính là Hàn Mạc dùng lương cao chiêu mộ, nhưng trong việc buôn bán, đương nhiên cũng không thể thiếu.
1069 Hàn Mạc cũng thi lễ thật sâu, nghiêm nghị nói:- Danh hiệu Nam Dương vương quả thật hổ thẹn không dám nhận, Hàn Mạc hôm nay có thể gặp tiền bối, thực sự là niềm vinh hạnh ba kiếp!Căn phòng nhỏ phía trước, đặt ba chiếc ghế trúc rất đơn sơ, vừa đủ để ba người ngồi xuống, lão già ra hiệu cho Hàn Mạc ngồi xuống, mỉm cười nói:- Nam Dương vương khách khí rồi.
1070 Hàn Mạc và Hiên Viên Vô Danh tình cờ gặp ở Nam Dương, ngoại trừ ba người ở đây, tất nhiên là không ai khác biết. Mà Hàn Mạc lần gặp mặt tình cờ này, lại cũng khiến cho Bát bộ côn thuật của hắn hoàn thiện hơn, lại đạt được diệu pháp tâm quyết “Hóa tâm công” càng cao thâm hơn.
1071 Hàn Mạc hôn mê tỉnh lại, đã là chuyện của một ngày sau, trong vòng một ngày này, hắn không ngờ là hôn mê bất tỉnh. Đám người Trần Độc Nhĩ vội vã vây quanh, nhưng thật ra đại phu trên thuyền chẩn đoán bệnh, Hàn Mạc đây là cấp hỏa công tâm, cho nên thân thể bị thương, rất nhanh là có thể tỉnh lại thôi.
1072 Hoàng hôn, mặt trời ngả về tây, ánh chiều tà rơi trên biển rộng, giống như màu vàng kim trải dài trên mặt biển, sóng biển du lãng, kim quang lóng lánh, giống như rồng vàng ở chơi đùa trên biển lớn.
1073 Hàn Mạc lúc thiếu niên bắt đầu sống một mình trong cái phòng nhỏ tao nhã này, nơi này bài trí rất gọn gàng, lúc này trong phòng tối đen như mực, mắt không thể nhìn thấy, nhưng mọi nơi trong phòng hắn nắm rõ như lòng bàn tay.
1074 Câu nói khó hiểu của Chu Tiểu Ngôn làm cho Hàn Mạc nhíu mày lại, trong mắt hắn mang một sắc thái lạnh lùng, trong mưa to gió lớn, Hàn Mạc cũng không hỏi thêm, chỉ nói:- Ngươi đi cùng ta!Xoay người đi về căn phòng nhỏ của mình, Chu Tiểu Ngôn cũng nhanh chóng đuổi kịp, hai người đi vào phòng, Hàn Mạc cũng thủ tiêu thi thể tên thích khách kia bằng “Thi hóa thủy” giống như đối với tên kia, bên trong yên lặng không một tiếng động, Hàn Mạc đẩy cánh cửa sổ mở ra, đứng bên cửa sổ, quay người lại, đã thấy trên mặt đất một màu đen, cái tên thích khách phóng ám khí khi nãy bị trúng một quyền rất mạnh, đến bây giờ vẫn chưa tỉnh lại.
1075 Chu Tiểu Ngôn trầm mặc hồi lâu, mới bình tĩnh nói:- Trong nước chia bè phái tranh đấu, tranh đấu, dân ắt khổ… Nước được thái bình chó không loạn lạc rời chủ, thiên hạ này vẫn thống nhất mới tốt.
1076 Hai người ở trong phòng nói chuyện, nhưng mưa gió bên ngoài không yếu bớt chút nào, vẫn gió giật mưa bùng, giọt mưa tạt vào mái hiên cửa sổ góc nhà soạt soạt không ngừng.
1077 Lúc trước từ tiền tuyến hồi kinh, binh phù Đại tướng quân giao vào tay Hàn Huyền Linh, lúc ấy Hàn Huyền Linh nói với một giọng điệu vô cùng chắc chắn, binh phù này sớm muộn gì cũng sẽ trở về tay Hàn Mạc.
1078 Hàn Mạc lập tức nhíu mày. Dương Thanh kia vào bên trong linh đường rồi, nhìn xung quanh, chắp hai tay sau lưng, lại cúi đầu, tựa hồ như thoáng suy nghĩ, rất nhanh Hàn Mạc lại nghe thấy một trận tiếng bước chân vang lên, một tên người hầu đang dìu một lão già coi bộ tuổi già sức yếu tiến vào, chính là Đại trưởng lão Hàn tộc Hàn Thiên Tứ.
1079 - Đại trưởng lão, ngài tự xưng Hàn tộc bền chắc như thép, trên dưới đồng lòng, nhưng. . . sự thật quả thực là như thế sao? Theo tại hạ thấy, Hàn tộc bề ngoài thì đồng lòng, trên thực tế cũng đã chia năm xẻ bảy.
1080 Dương Thanh nói đến đoạn này, Hàn Thiên Tứ lại cũng không cao giọng, trong lòng biết rằng lão già này nhất định sẽ có chính kiến của mình, bằng không sớm đã phủi tay áo mà bỏ đi rồi, vì thế hạ giọng nói:- Đại trưởng lão, tối nay hạ quan nói nhiều như vậy, chẳng qua là muốn trợ giúp Đại trưởng lão hoàn thành một đại sự mà thôi.