1121 Trong một năm này, Hồng Tụ sống dưới gối Hàn phu nhân, trong tình thương của mẹ mà cả đời này nàng chưa bao giờ được hưởng thụ, trang cảnh hỏi han ân cần kia rõ mồn một trước mắt, khắc rõ trong trái tim nàng.
1122 Thái thường Tự Khanh do dự một chút, cuối cùng tiến lên một bước, cẩn trọng nói:- Đại nhân, Thánh thượng băng hà, tất nhiên là phải lập tân hoàng đế, chỉ có điều.
1123 Trong điện Càn Tâm, hoàng hậu Hàn Thục dung nhan trắng bệch, ánh mắt nàng đã không còn bất cứ ánh sáng gì, cả người nhìn qua cực kỳ già yếu, cũng cực kỳ suy yếu, lúc này nàng đang ghé bên cạnh một chiếc quan tài chế bằng ngọc thạch, trong quan tài kia, tràn đầy khối băng, thi thể Hoàng đế Đại Yến Tào Đỉnh yên lặng nằm bên trong.
1124 Tin tức Lăng Lỗi nói ra đối với Hoàng hậu mà nói, không thể nghi ngờ là một côn mạnh vào đầu, thân thể của nàng lắc lắc, tay mềm nhũn, trường kiếm rơi xuống đất, cả người lập tức vô cùng mệt mỏi, hoa đầu chóng mặt, tinh thần chống đỡ trong bao nhiêu thời gian qua đã ầm ầm sụp đổ trong khoảng khắc này, cả người sắp ngã quỵ về phía sau, mà Lăng Lỗi tay nhanh mắt lẹ, tiến lên đỡ lấy, kinh hoảng nói:- Nương nương, ngài.
1125 Chiều hướng phát triển, ý tứ của Hàn Huyền Đạo đã vô cùng rõ ràng, ai cũng không muốn để tên quan viên kia đoạt công đầu, đều góp lời, đều lớn tiếng hiện giờ nước Đại Yến đang lúc nguy nan, lúc đặc biệt làm việc đặc biệt, trước mắt chuyện cần giải quyết chính là ổn định lòng dân chấn hưng triều cương, có rất nhiều chuyện đành như vậy.
1126 Hành vi ngược đời của Phương Vi Thanh khiến cho điện Thái Bình không khí càng lạnh lẽo đến cực điểm. Một gã quan viên Hàn phái ở Hình bộ lạnh lùng:- Phương Vi Thanh, ngươi đây là thừa dịp Thánh thượng băng hà mà mưu đồ gây rối?Rồi kêu lớn:- Người đâu, đem Phương Vi Thanh ra chém đầu!Đám võ sĩ bạch giáp ngoài điện nghe được mệnh lệnh, lập tức một võ sĩ chạy vào, định dẫn Phương Vi Thanh đi hành hình, lúc này trong đám quần thần lại có người lên tiếng:- Phương đại nhân chỉ là thực thi chức trách của một Ngự sử, Ngự sử vốn nói lời trung ngôn, giết Phương đại nhân, mới là không hợp đạo lý.
1127 Con đường rộng lớn từ cửa Tây thành Yến Kinh đến Hoàng thành có tên là Tây Hà. Hai bên nhà cửa san sát nhau. Ngày xưa trên đường người xe như nước, nhưng đáng nói nhất là hai bên đường trồng những cây ngô đồng cực lớn, khiến cho con đường thênh thang thoảng chút sinh khí nhè nhẹ.
1128 Bốn phía Ngự Lâm quân đông nghìn nghịt đều muôn phần kinh hãi, bọn chúng nhìn thấy một mình Hàn Mạc từ trong đám kỵ binh cưỡi ngựa ra, sau đó hoa mắt nhìn thấy hơn mười người tiến đến cản lại trong chớp mắt tất cả đều ngã trong vũng máu, mà Hàn Mạc trong sự miêu tả sơ lược, đã phá được sự ngăn cản mạnh mẽ đến trước người Hàn Tòng Định.
1129 Trong điện Thái Bình, các đại thần sau khi được tuyên triệu lập tức đi tới Càn Tâm điện, Phương Vi Thanh cũng đi theo đám quần thần nối đuôi nhau đi về phía Càn Tâm điện.
1130 Trước điện Càn Tâm, Đại vương mới 1 tuổi ngây thơ bé bỏng, trong vòng vây của đám võ sĩ bạch giáp, được một nhũ mẫu mang tới, quần thần nhìn đứa bé ngây ngô trong lòng ngực nhũ mẫu liền ngơ ngác nhìn nhau.
1131 Từ phía sau Hàn Thục, chấp lễ thái giám tay phải cầm một hộp gấm hình chữ nhật, bên ngoài cột một sợi tơ màu đỏ, lão đi đến trước vòi rồng chạm ngọc, thật cẩn thận tháo sợi tơ, đem hộp gấm trao cho thái giám đứng bên cạnh.
1132 Hàn Mạc thấy Hàn Huyền Đạo biến sắc, lắc đầu nói:- Ngươi không cần phải lo lắng, hắn còn chưa chết!Hàn Huyền Đạo liếc quan tài, lấy lại bình tĩnh:- Ta vẫn biết lá gan của ngươi rất lớn, nhưng đến nay mới biết là vẫn xem thường ngươi.
1133 Phủ Tuyên Đức Vương, căn phòng ngầm bí mật. Hàn Tân đã ở nơi này nhiều ngày, chân không bước ra ngoài, chỉ canh giữ bên người Hàn Huyền Xương, hiện giờ gã thầm nghĩ đợi cho phòng vệ kinh thành lơi lỏng một chút, sau đó mang theo Hàn Huyền Xương và Hoa Khánh Phu Nhân rời khỏi kinh thành.
1134 Hàn Mạc thở dài:- Đây là điểm vô cùng kỳ quái trong lòng ta. Nếu Hàn đại nhân bày ra diệu cục như thế, lại không biết có thể chỉ giáo một phen không. - Đạo lý rất đơn giản, bởi vì mỗ không phải địch thủ của Tiêu Hoài Ngọc!Không ngờ Bố Tốc Cam một bên mở miệng nói:- Tuy rằng đều là danh tướng, nhưng so sánh tu vi võ đạo, mỗ tự nhận không phải đối thủ của Tiêu Hoài Ngọc, nếu ta quyết đấu chính diện với hắn, không ngoài hai trăm chiêu, sẽ thua dưới tay hắn!Hàn Mạc cười ha ha nói:- Bố Tốc Cam, ngươi nói những lời này, Hàn Mạc ta thừa nhận ngươi tính là một người đàn ông.
1135 Ngoài điện Càn Tâm, quần thần y nguyên chờ đợi trong mưa phùn, thời gian chậm rãi trôi qua, thế nhưng trong điện Càn Tâm lại không có chút động tĩnh nào truyền ra, mà Hàn Huyền Đạo và Hàn Mạc cũng không một ai đi ra, đằng sau hàng rào sắt thép màu trắng do võ sĩ giáp trắng tạo thành kia, cửa lớn nặng nề của điện Càn Tâm đóng chặt, ai cũng không biết bên trong đến tột cùng đang xảy ra chuyện gì.
1136 Trên người Hàn Mạc đã hiện đầy sát khí, mà Bố Tốc Cam thần sắc bình tĩnh, ánh mắt gã lúc này lại nhìn chằm chằm lên người Diễm Tuyết Cơ. Tu vi võ đạo của Bố Tốc Cam có thể đếm trên đầu ngón tay trong thiên hạ, từ khi Diễm Tuyết Cơ tiến đến, gã đã nhạy bén cảm giác được bộ pháp của nữ nhân này nhẹ nhàng, hời hợt, cũng nhìn ra Diễm Tuyết Cơ tuyệt đối không đơn giản.
1137 Hai ngọc chỉ ổn định hơi nhếch lên, giờ khắc lại chính là đoạt hồn chỉ của Vô Thường Địa Ngục, nhìn ngọc chỉ xinh đẹp, lại trở thành vũ khí trí mạng sắc bén nhất.
1138 Thân thể Hàn Nguyên nặng nề rơi xuống đất, thậm chí trong thân thể phát ra một hồi âm thanh vỡ vụn, khi gã rơi xuống đất, miệng “oa” một tiếng liền phun ra một ngụm máu tươi, uy vũ mạnh mẽ lúc tiến hành công kích Hàn Huyền Đạo vừa rồi, trong nháy mắt liền biến mất không còn lại gì, tinh khí cả người giống như bị tát cạn trong nháy mắt.
1139 Hàn Mạc có thể dưới tình huống trọng thương đứng lên một lần nữa, quy nguyên nhân đúng là “Thanh Bình Chú” Tiêu Hoài Ngọc truyền thụ cho nổi lên tác dụng.
1140 Hàn Huyền Đạo xem xét lỗ kim bàn tay, liền biết mình mắc lừa, lão đã cảm giác được một cỗ hơi nóng từ bàn tay trùng kích lên cánh tay, cảm giác liền muốn tới đầu vai.