1101 Hàn Huyền Xương hỏi:- Không biết Phạm đại nhân bị bệnh gì. Việc này… đột ngột quá đi. Phạm phu nhân tuy rằng năm nay đã gần 40 tuổi, nhưng dung mạo vẫn rất xinh đẹp, ở kinh thành cũng là một mỹ phụ có tiếng.
1102 Đêm cuối thu, lá khô la đà rơi, trong viện, các cây cổ thụ trơ gầy những cành khô khẳng khiu, chỉ còn vài chiếc lá vàng mong manh sót lại chờ cơn gió nhẹ thoảng qua là khẽ lìa cành, buông mình xuống mặt đất.
1103 Hàn Huyền Đạo nhìn chăm chăm Hàn Huyền Xương, sau một lúc, lắc đầu nói:- Không được, mọi việc của Đại Yến hiện giờ chỉ có ta và đệ làm chủ, đệ… không có quyền yêu cầu ta làm bất cứ chuyện gì.
1104 Hàn Huyền Đạo trở lại thư phòng, Mục Tín của Đông Hoa thính đã chờ tại chỗ này, sau khi hành lễ, Mục Tín lập tức bẩm:- Bẩm báo đại nhân, quận Bột Châu có biến!Hàn Huyền Đạo vẻ mặt bình tĩnh, ngồi xuống ghế, lúc này mới hỏi:- Triệu Tịch Tiều có động tác phải không? Xem ra hắn đã không kiềm chế được.
1105 Hàn Tân nhìn Hoa Khánh phu nhân dung nhan xinh đẹp, hạ giọng nói:- Cảm ơn nàng… khắp cả kinh thành, hiện tại ta chỉ có thể tin tưởng nàng…!Hoa Khánh phu nhân thản nhiên cười, kéo Hàn Tân đến, tới bên cạnh bàn, ấn Hàn Tân ngồi xuống, nói:- Đây đều do ta tự tay làm, chàng hãy ăn một chút đi…!Hàn Tân lắc đầu cười khổ nói:- Ta… ta hiện giờ thật sự ăn không nổi gì đâu…!Hoa Khánh phu nhân ngồi xuống bên cạnh Hàn Tân, nắm tay của hắn, nhẹ nhàng nói:- Lúc ta buồn rầu nhất, chỉ có chàng luôn ở bên cạnh ta, khi đó ta… ta đối với chàng thực không tốt, nhưng chàng… chàng vẫn luôn nhẫn nại, chàng …Ôi, chàng thực là một tên đại ngốc…!Hàn Tân cũng nắm chặt tay Hoa Khánh phu nhân, nét mặt thống khổ đó từ từ giãn ra, nhẹ nhàng nói:- Ta ngốc như vậy đấy, có thể ở cùng một chỗ với nàng, chết cũng đáng.
1106 Hàn Tân hơi trầm ngâm, nhìn gương mặt ảm đạm của Hoa Khánh phu nhân, hạ giọng:- Nàng nếu… không muốn nhắc lại, chúng ta cũng sẽ không nói nữa. Ta không muốn nàng không vui, những chuyện đau buồn trước kia, nàng… hãy quên hết đi.
1107 Ngọn đèn dầu căn phòng bí mật vô cùng hôn ám, thần sắc Hoa Khánh Phu Nhân cũng vô cùng ảm đạm, nàng nhìn ánh mắt Hàn Tân, tiếp tục nói:- Ngay từ đầu ta cũng chỉ nghĩ đến hắn muốn triển khai thế lực trong triều, đặt nền móng ngày khác đăng cơ đại bảo… Nhưng không quá lâu, hắn lại nói cho ta biết một bí mật… !- Bí mật gì?- Hắn tự xưng mẫu thân hắn bị Tiêu Quý Phi làm hại, mà hắn vì báo thù của mẫu thân, khổ luyện võ công, tìm được tà công, vừa mới tu luyện, lại tẩu hỏa nhập ma, bị thương lục phủ ngũ tạng, mạng này không dài!Hoa Khánh Phu Nhân chậm rãi nói:- Mà trước khi hắn lìa đời, nguyện vọng lớn nhất chính là có thể báo được mối thù giết mẹ, diệt trừ gia tộc Tiêu thị!Hàn Tân nghe tới đây, rõ ràng một chút, hỏi:- Chẳng lẽ… Chẳng lẽ cái chết của Tiêu Đại tướng quân có liên quan tới Thái tử?Gã dừng một chút, khó hiểu nói:- Nhưng vừa rồi nàng còn nói Tiêu Đại tướng quân chết, là âm mưu một tay cha ta bày ra… Ta càng nghe càng hồ đồ!- Ngươi từ từ nghe ta nói.
1108 Hàn Tân quan tâm nhất chính là vấn đề này, vội vàng hỏi:- Cái chết của Tiêu… Tiêu đại tướng quân và phụ thân có gì liên quan? Nàng nói mấy tháng trước nảy sinh một sự việc, đến tột cùng… đến tột cùng là chuyện gì?Hoa Khánh phu nhân, nói:- Trong phủ ta có gian tế của nước Khánh, lúc nãy ta vẫn nói với chàng, hắn là người duy trì liên lạc với nước Khánh.
1109 Khánh Hậu muốn nắm được quận An Tây, nhưng bởi vì sự cản trợ của binh đoàn Khổng Phi, lại cộng thêm gần một trăm ngàn quân Yến ở Ngụy đô thành, đã được nghỉ ngơi và hồi phục, sức chiến đấu mạnh mẽ hơn, điều này làm cho nàng nhất định phải cẩn thận tính toán kế hoạch chiến lược mới thành.
1110 - Phó soái quân bình Man?Hàn Mạc nhíu mày nói:- Vân Thương Lan không phải bị triều đình nước Khánh xem là nghịch tặc mưu phản sao? Quân bình Man này còn dám thu nhận Vân Thương Lan sao?- Triều đình đã xem quân bình Man thành loạn đảng rồi, quân bình Man thu nhận Vân Thương Lan thì có gì mà không dám?Ngón tay ngọc ngà của Diễm Tuyết Cơ xoa bóp tại các huyệt vị trên đầu của Hàn Mạc rất thành thạo:- Hiện giờ quân bình Man đã không chịu sự quản thúc của triều đình từ lâu rồi, đang cùng người Man phía Bắc tranh đoạt ba quận ở Đông Bắc.
1111 Hàn Mạc bị Diễm Tuyết Cơ nhéo hông đau điếng, chưa kịp kêu thì Diễm Tuyết Cơ đã dùng hai cánh tay ngọc vít cổ hắn xuống, đôi môi đỏ thơm dán vào môi hắn, giống như hổ đói ăn, hôn ngấu nghiến.
1112 Hàn Mạc một tay vuốt ve đầu tuyết phong đã căng cứng, đầu lưỡi hắn điêu luyện liếm vành tai nàng, gương mặt trắng như tuyết của báu vật ửng hồng, đôi mắt mơ màng lim dim, nói khẽ như hơi thở:- Tiểu tặc, ngươi hãy tha cho ta… chờ ta hồi sức đã, giờ muốn tiếp… ta chịu không nổi đâu.
1113 Hàn Tín Nguyên tiếng chưa dứt, Hàn Mạc đã sầm mặt xuống, đao phong như muốn dí sát hơn, Hàn Tín Nguyên không đợi Hàn Mạc kịp động thủ, đã vội la lên:- Ngũ thiếu gia tha mạng, ta xin nói thật.
1114 Lúc này trong phòng chỉ có bốn người, Tiêu Linh Chỉ và Thi Liên Vân thì đã là người một nhà, cho nên Trang Uyên nói chuyện không cần kiêng kỵ, đôi mắt nhìn chằm chằm vào Hàn Mạc, bình tĩnh:- Chỉ nhi nói không sai, con hôm nay nắm binh quyền, đích thị là làm hỏng một khâu trong mưu đồ của Hàn Huyền Đạo.
1115 - Thượng sách này, có lợi với ngươi nhất, cũng có thể nói là ngư ông đắc lợi hạn độ lớn nhất. Trang Uyên nói:- Chẳng qua đợi sau khi bọn họ tranh đấu, Yến Quốc nhất định là khói lửa nổi lên bốn phía, vô cùng hỗn loạn, ngươi lãnh binh đông phản, tuy không ai là đối thủ của người, nhưng.
1116 Đêm yên tĩnh như nước, thân hình mềm mại của Tiêu Linh Chỉ tỏa ra hương thơm dìu dịu, nàng cuộn tròn trong lòng Hàn Mạc, còn Hàn Mạc thì ôm chặt thân hình mềm mại đó, trong lòng dâng lên một cảm giác lâng lâng ngọt ngào.
1117 Khu vực phía Tây của thành Yến Kinh có một con hẻm cụt, tại đây tọa lạc mấy cửa hàng bán quan tài. Ngày bình thường con hẻm này luôn âm u, vắng hoe hoét, bình thường khó mà gặp được vài bóng người.
1118 Triều đình Yến quốc xáo trộn, cố nhiên bầu không khí ở Yến Kinh cũng duy trì trạng thái giới nghiêm, nhưng bờ sông Lưu Tinh ở Nam thành vẫn ca múa mừng cảnh thái bình như cũ, rượu chảy tràn chén, giai nhân không ngớt, cảnh tượng vô cùng náo nhiệt.
1119 Hàn Huyền Đạo nhận được tin 13 quan viên bị ám sát là do Đông Hoa thính Mục Tín bẩm báo, mà Mục Tín hơn 10 ngày trước đã chính thức trở thành Thính trưởng Đông Hoa thính.
1120 Phương Vi Thanh người mặc áo mỏng, hình như cảm thấy đêm thu có chút mát mẻ, lão đứng dậy, kéo áo dài ở bên cạnh phủ lên người, lúc này mới ngồi xuống một cái ghế gần đó, rất bình tĩnh nói:- Lão phu đã năm mươi lẻ ba rồi, cả đời này trải qua không ít chuyện, chỉ là hiện tại lão phu lại ngược lại, đoán không ra dụng ý của các hạ.