1001 Bạch Dị đang ở Long Tường doanh, chiếc bàn bên cạnh gã có đặt một chiếc hộp gỗ bé, ngọn đèn dầu vẫn sáng chập chờn, ánh đèn chiếu lên chiếc hộp, làm lớp dầu trên chiếc hộp trở nên óng ánh kỳ lạ.
1002 Hàn Mạc lặng lẽ quan sát, nhìn cái người mặc giáp đen kia đi gần tới, lúc này mới thúc ngựa tiến lên vài bước, đôi mắt chứa đầy hàm ý. Tiếu Mộc tới gần bên cạnh Hàn Mạc, hạ giọng nói:- Đại nhân, đây là Đơn Lập Văn, mới được Bạch Dị đề bạt làm Hộ quân Tham lĩnh, hiện giờ quản lí Bộ binh của Báo Đột doanh chúng ta.
1003 Bên trong đại doanh Long Tường, Bạch Dị mở mật chỉ, nhìn một lần cẩn thận, vẻ mặt vô cùng ngưng trọngHai tên lính bên cạnh đều theo dõi y, đều không nói một lời, nhưng vẻ mặt của mỗi người đều giống như Bạch Dị nghiêm túc mà ngưng trọng.
1004 Lâm Lang dẫn đầu mười ba kỵ binh cầm lệnh phù Bạch Dị phát cho, trong màn đêm, ra khỏi Hoàng thành, nhắm thẳng hướng Lang Giáp doanh chạy như bay, trong khi ngựa lao đi, cũng là thời khắc đoàn người chú ý đến động tĩnh bên trong hoàng cung, theo lời dặn dò của Bạch Dị, chỉ cần hoả tiễn trong cung phóng lên không, thì các doanh trại Cấm vệ quân phải đồng thời ra tay.
1005 Bạch Dị bước vào trong Càn Tâm điện, nghe được phía sau cửa điện “kẽo kẹt kẽo kẹt từ từ khép lại, một tướng quân kinh nghiệm lập tức cảnh giác, hai tay y nắm lại, trong lòng sinh ra một nỗi bất an.
1006 Bạch Dị muốn tới gần Trần Hồng Đạo, nhưng lại bị bọn cao thủ vây quanh, mặc dù y thi triển tất cả bản lĩnh, chém ngã hai người, nhưng cao thủ thái giám lại cuộn lại, nhất thời khó có thể thoát thân, hơn nữa bản lĩnh của bọn thái giám đó không phải tầm thường, vai Bạch Dị cũng trong lúc loạn chiến mà bị chém một đao, da tróc thịt bong, máu chảy ròng ròng.
1007 Hàn Huyền Đạo quả thật đã đến. Sau lưng ông ta, là đoàn quan binh của Trung Nghĩa doanh, không dưới nghìn người, trong chớp mắt đã bố trận kín mít trước Càn Tâm điện, đám vệ sĩ canh giữ Càn Tâm điện ngơ ngác nhìn nhau.
1008 Lúc Hàn Huyền Đạo từ Càn Tâm điện đi ra, đống thi thể đã được dọn ra bên ngoài cung điện, binh sĩ của Trung Nghĩa doanh bày trận hình cánh cung trước cửa điện, nhìn Hàn Huyền Đạo từ trong bước ra.
1009 Phạm Vân Ngạo chắp hai tay sau lưng mà đứng, mắt thấy binh sĩ hai bên sắp chém giết lẫn nhau, lại không nói được lời nào. Hàn Huyền Đạo thân mặt áo giáp, tay cầm hàn đao, mặt không đổi sắc, ngược lại tiến lên một bước, lạnh lùng nói:- Hồng Tông Minh, ngươi luôn miệng nói bản quan là người phía sau màn sai khiến, bản quan muốn hỏi ngươi, ngươi có nhân chứng vật chứng hay không?Sau đó chỉ vào mặt Hồng Tông Minh điềm nhiên nói:- Ngươi vừa ăn cướp vừa la làng, là diễn rất thật.
1010 Hồng Tông Minh thấy tình hình không tốt, nhìn về phía Phạm Vân Ngạo, cao giọng nói:- Phạm Thượng thư, ngài là thành viên nội các, là trọng thần triều đình, chưởng quản Binh bộ, Hàn Huyền Đạo hiện giờ tự điều Trung Nghĩa doanh vào cung, ngài chẳng lẽ không có lời nào để nói sao?Phạm Vân Ngạo cau mày, dường như nghĩ đến cái gì, rốt cục ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm Hồng Tông Minh, cười lạnh nói:- Nhân chứng vật chứng ở đây, ngươi còn ở đó ngụy biện, thực xem Đại Yến ta không có vương pháp sao?Hồng Tông Minh ngẩn ra, lập tức giận dữ cười, lạnh lùng nói:- Quả nhiên là cá mè một lứa, điên đảo thị phi, kỷ cương bại hoại, Đại Yến ta có quan viên như các ngươi tồn tại, chính là bất hạnh của quốc gia.
1011 Hàn Mạc tuy rằng thần sắc thoạt nhìn bình tĩnh, nhưng trong lòng rất nghi hoặc. Hàn Huyền Đạo dường như đoán biết tâm sự Hàn Mạc, liếc Hàn Mạc một cái, thản nhiên gật đầu, lập tức xoay người hướng đại điện đi vào,Phạm Vân Ngạo quay đầu lại nhìn Hồng Tông Minh liếc mắt một cái, nhất thời bĩu môi, Hồng Tông Minh minh bạch ý tứ của ông, bật người đuổi theo.
1012 Đó là một cái đình hóng gió rất rộng, bốn phía có những thùng băng lạnh ngắt, ở giữa có một tấm chiếu, Hàn Định tròn hai tháng tuổi rất khoái trá nằm trên chiếu, hai tay khươ loạn xạ như muốn đoạt lấy một cái lá cây mà Hàn Thấm đang nhử nhử nó.
1013 Hàn Mạc vừa dứt lời, ánh mắt Hàn Tân xẹt qua vẻ chột dạ, vội vàng đưa đứa bé cho Hàn Thấm, than thở:- Nói bậy bạ gì đó, sao ta lại từng bế trẻ con được? Mấy phụ nhân trong nhà kia lại chịu thua kém, nạp vào lâu như vậy rồi cũng không có đồng tĩnh gì, một lũ chỉ biết ăn không biết đẻ… !Nói tới đây, có hơi giật mình, trong đình này còn có vài nữ tử, vội vàng im miệng, chột dạ nhìn trái nhìn phải, chỉ thấy ngoại trừ Bích di nương lại may quần áo, các nữ tử khác đều khìn hắn với vẻ cáu kỉnh.
1014 - Cái xó Phong quốc đó không cần bận tâm, chiến tranh trong thiên hạ này đơn giản chỉ là chiến tranh giữa ba nước mà thôi. Hàn Huyền Đạo khoát tay:- Kiếp số Ngụy quốc đã đến, khó trốn khỏi trời phạt, nhưng thực ra sau khi Ngụy quốc bại diệt, Đại Yến ta đi con đường nào, trong lòng Tam đệ đã tính chưa?Hàn Huyền Xương lại cười:- Chỉ sợ Đại ca đã sớm định liệu trước.
1015 Trước khi Hàn Huyền Đạo nói ra ý đồ này, đương nhiên Hàn Huyền Xương đã đoán được, tuy nhiên, nghe Hàn Huyền Đạo nói để Hàn Mạc tới Đông Hải thống lĩnh Trấn Phủ quân cũng khiến cho ông có chút giật mình, vội la lên:- Đại ca, chỉ sợ Mạc nhi không gánh nổi trách nhiệm này.
1016 Hai phụ tử bọn họ ngồi trên xe ngựa nhỏ giọng nói chuyện, khi trở về phủ Lễ bộ Thượng thư, thì phần lớn mọi người trong phủ đều đã đi sâu vào giấc ngủ.
1017 -Rút dây động rừng. Có một số chuyện không thể nóng vội được. Hàn Mạc nhìn mặt nước trong veo, nhẹ giọng nói:-Triều đình không có biểu hiện gì, thì quốc gia cũng không thể có vấn đề gì được.
1018 Bên ngoài thành Đông Hải đã tụ tập không ít thân sĩ quan viên. Ven đường bày đặt hoa quả ướp lạnh, tuy rằng thời tiết oi bức, nhưng hầu hết các quan viên và hương thân trong vùng đều tươi cười, chào đón đoàn xe của Hàn Mạc.
1019 Tiếng hô của đám người hai bên đường chẳng khác nào tiếng sóng biển vô tận của Đông Hải. Hàn Mạc dẫn thê tử đi dọc con phố dài, một đoàn quan viên hộ vệ đi sát theo sau, hết sức uy phong.
1020 Trước cửa Tây phủ, Hàn Tần thị dẫn mấy vị di nương cùng mấy nàng dâu của các bà thím cùng chờ đón. Mấy cô nha hoàn đã đưa đoàn người Hàn Mạc và Bích Di Nương vào trong phủ, hết sức náo nhiệt, rộn rã.