181 - Thôn phệ? Ngươi muốn ta ăn nó sao? Chuyện này…
Biết Nam Cung Băng Vân hiểu sai, Dương Thiên liền giải thích:
- Thôn phệ ở đây có nghĩa là hấp thu.
182 Dương Thiên đang đưa ly nước lên miệng uống liền dừng lại, đặt ly nước lên bàn. Hắn biết sớm muộn đám người này cũng sẽ tìm đến, không ngờ lại nhanh đến vậy.
183 Mọi chuyện sau đó không khó để đoán ra, khi hai người trở về đã phát hiện Tiêu Chính Long nằm gục trong vũng máu. Hoa Thi Âm lập tức chạy về phía hắn, Sở Từ cảnh giác quan sát xung quanh.
184 Luyện Thể giả là một nhánh của Tu Chân giả, số lượng người lựa chọn con người này ít đến mức đáng thương. Lý do cũng không có gì đặc biệt, chỉ gói gọn trong một chữ mà thôi, KHÓ, vô cùng khó.
185 Trước mặt Dương Thiên, một tấm bảng đính đầy những viên ngọc nhiều màu sắc khác nhau hiện ra. Một viên trong số đó đang không ngừng nhấp nháp, báo hiệu nguy hiểm.
186 Hoa Thi Âm vẫn còn hơi lo lắng:
- Để ta đi cùng ngươi.
Đề nghị của nàng khiến Dương Thiên bất ngờ, suy nghĩ kĩ một lát hắn liền từ chối. Hắn không muốn nàng nhìn thấy những cảnh tượng đẫm máu kia.
187 Chờ Sở Từ bước đến phía sau, Dương Thiên không hề quay mặt lại nhìn hắn, chỉ nói một câu: “Theo ta” rồi bỏ đi. Sở từ cảm thấy hơi khó hiểu nhưng vẫn theo sát Dương Thiên.
188 Máy bay đáp xuống một sân bay nhỏ, Dương Thiên mang theo hành lý đi ra ngoài. Vốn định tìm một tài xế để hỏi đường, Dương Thiên nhận ra một sự thật phủ phàng: “Nơi này sử dụng thứ ngôn ngữ mà hắn không biết”.
189 Dương Thiên im lặng, không biết phải nói gì cho đúng. Sự tình còn nghiêm trọng hơn hắn nghĩ rất nhiều. Mẹ cùng đệ đệ của nàng đều đã bị người khác giết chết.
190 - Ngươi nói vậy là có ý gì. Không phải chúng ta luôn bị theo dõi từ khi đến đây hay sao?
Dương Thiên lắc đầu:
- Ta không nói đến chuyện đó. Theo ta đoán mỗi người đến đất nước này đều sẽ bị theo dõi.
191 - Khi đến nơi, hắn tiếp đại bọn ta rất chu đáo. Đến ngày thứ hai, hắn lén lút bỏ thuốc mê mẹ và đệ đệ khiến hai người bọn họ ngủ say, còn nói đó là mệt mỏi do việc di chuyển bằng máy bay.
192 Chưa kịp chạm tay vào lồng kính, Dương Thiên đã hơi chửng lại. Dự cảm nói cho hắn biết rằng, chỉ cần tiến thêm một chút nữa, tiếng chuông báo động sẽ vang lên.
193 An ủi một hồi lâu, Thanh Vũ cũng đã an tĩnh trở lại. Nàng vẫn chưa hoàn toàn vượt qua được cú sốc quá lớn, chuyện này cần có thời gian, không phải một sớm một chiều là xong được.
194 - Ta đã biết. Mẫu vật thí nghiệm sẽ lập tức được đưa đến.
Nói xong, người này nhanh chóng tắt máy, nhìn qua người còn lại:
- Thủ tướng, ngươi đã nghe thấy rồi chứ, mau đi chuẩn bị mẫu vật thí nghiệm đi.
195 Lúc này cửa phòng bị đạp mạnh ra, một đám đặc vụ trên người vũ trang đầy đủ xông vào. Chĩa súng vào hai người hét to:
- Lập tức bỏ vũ khí xuống, buông tha chống cự.
196 Biện pháp Dương Thiên đang sử dụng gọi là “Cây gậy và củ cà rốt”. Một bên đe dọa tinh thần hắn đến bờ vực khủng hoảng, một bên đưa ra phần thưởng lớn nếu hắn chịu nghe lời.
197 Sưu Hồn thuật của Dương Thiên đương nhiên không thể so với các loại Sưu Hồn thuật của tiểu tu sĩ. Hắn có thể thu lại được nguyên vẹn ký ức của người bị Sưu Hồn.
198 - Ý của ngươi là?
- Ta sẽ phá hủy căn cứ này. Yên tâm đi, ta đã quan sát rất kĩ, nơi này có khá nhiều lối thoát hiểm, đám người kia sẽ vẫn giữ được an toàn tính mạng.
199 Văn Lương vẫn giữ gương mặt bình tĩnh:
- Tiểu huynh đệ, chuyện này ngươi thực sự đã hiểu lầm. Ta hoàn toàn không biết gì cả.
- Vậy những gì hai tên kia nói đều là dối trá hay sao?
- Hai tên nào? Tiểu huynh đệ, đừng nên tin lời những kẻ khác.
200 Bờ vai Thanh Vũ run nhẹ, giọng nói có chút nghẹn ngào:
- Vậy ngươi nói ra phải làm sao mới đúng đây?
Dương Thiên ngẩn đầu lên, mái nhà bị hắn đánh nát một lỗ hổng lớn, mở ra một khoảng trời rộng mênh mông.
Thể loại: Trọng Sinh, Dị Giới, Đô Thị, Khoa Huyễn, Huyền Huyễn
Số chương: 50