141 Câu hỏi của Triệu Vũ Hinh làm Dương Thiên nhất thời không biết trả lời thế nào. Triệu Vũ Hinh thấy vậy liền tiếp:
- Không cần ngạc nhiên, ta là lão sư của các ngươi.
142 Trong lúc Dương Thiên đang say giấc nồng, có hai bóng đen xuất hiện tại dãy núi nơi trường của hắn vừa tổ chức dã ngoại. Hai người này toàn thân đều mặc một bộ quần áo màu đen, trên mặt đeo mặt nạ, dường như là sợ người khác nhận ra.
143 - Ta không sợ, có ngươi bảo vệ ta. Ai dám ăn hiếp ta cơ chứ.
Câu nói của Diệp Linh làm Dương Thiên hơi khó hiểu. Hắn gHFLAQe cảm thấy câu nói này có ẩn ý gì đó, nhưng cụ thể lại không thể nghĩ ra được.
144 Vốn cho rằng không còn hi vọng gì, thái độ của Dương Thiên lại cho Dược Nam lóe lên hi vọng. Vội gật đầu:
- Đúng vậy, Lưu lão đầu đã nói với ta, chắc chắn không sai.
145 Lưu mẫu lúc này đang nắm chặt lấy tay Lưu Ly, khuôn mặt lo lắng nhìn Dược Nam:
- Bác sĩ, ngươi nói xem Dương Thiên có thể chữa khỏi cho lão Lưu hay không.
146 Các món ăn từ từ được mang lên, sắp xếp kín cả bàn. Lưu Ly cùng Lưu mẫu hai người bắt đầu cảm thấy có điểm không ổn. Những món ăn được đưa lên đều khá cầu kỳ, bắt mắt.
147 Ba người rời đi không bao lâu thì xe cứu thương cùng xe cảnh sát đã đồng thời chạy đến. Tần Minh nhanh chóng được xe cứu thương đưa đi. Một tên cảnh sát hỏi nhân viên phục vụ:
- Các ngươi báo án, vậy hung thủ đáng người đâu?
- Hắn vừa mói rời đi không bao lâu.
148 Thân ảnh Dương Thiên đột nhiên biến lớn, phảng phất như có thể bao phủ thiên địa. Trong không gian, từng vết nứt kéo dài vô tận xuất hiện. Không gian như bị một lực mạnh mẽ tác động, vỡ vụn thành từng mảnh.
149 Theo lời của số 1, Dương Thiên số 4 tìm một chỗ đứng mà mọi người đi vào đều dễ dàng nhìn thấy. Hắn cố ý làm ra dáng vẻ mệt mỏi do chờ đợi quá lâu. Đáng tiếc, người đầu tiên tìm đến Dương Thiên không phải là Triệu Vũ Hinh mà là một thanh niên lạ mặt:
- Huynh đệ, ngươi chờ đợi cũng đã lâu rồi đúng không?
Thấy người lạ mặt, Dương Thiên cũng không thèm để ý.
150 Trong bệnh viện, thanh niên lúc này cũng đã tỉnh lại. Tên thủ lĩnh khi nãy Dương Thiên đánh trọng thương cũng đã trở về.
- Bác sĩ, tình trạng của thiếu gia bọn ta thế nào?
Vị bác sĩ trung niên nâng gọng kính, nhìn vào kết quả chuẩn đoán trong tay:
- Bị gãy vài chiếc xương sườn, còn lại đều ổn.
151 Âm thanh đột nhiên vang lên làm cả đám người giật mình. Khi nhìn thấy người đến là Dương Thiên, Rain lập tức chạy nhanh ra phía sau đám người A Cửu. Cảm giác được sự an toàn, hắn mới dám lên tiếng:
- Người tìm ra bọn ta bằng cách nào?
- Ta đi bộ theo a.
152 Sau khi gọi điện báo cho quản lý xong, Lăng Nhã Kỳ đi đến chỗ Dương Thiên:
- Được rồi, bây giờ ngươi muốn mời ta đi nơi nào? Đừng nói với ta là lại tiếp tục đến một tiệm game nữa a.
153 Lăng Nhã Kỳ không tiếp tục truy hỏi, Dương Thiên tất nhiên sẽ không dây dưa vấn đề này. Cả hai bước vào quán bar, nhưng vừa đến cửa đã bị bảo vệ chặn lại:
- Không biết hai vị có thẻ khách quý hay không?
Dương Thiên hơi ngẩn ra, lần đầu tiên hắn nghe nói muốn vào một quán bar cần có Z5t76Pt thẻ khách quý.
154 - Chỗ này không tệ chứ?
Lăng Nhã Kỳ bước lại, nhìn xuống vũ trường đang sôi động dưới kia:
- Đây chính là không khí của một quán bar sao?
- Cũng không hẳn.
155 - Có chuyện gì sao?
Nhân viên chia bài vẻ mặt tức giận:
- Ngươi thắng nhiều như vậy, nói đi là đi hay sao?
Dương Thiên nhìn qua mọi người xung quanh:
- Chẳng lẽ ta phải thua mới được đi hay sao?
Một câu nói của Dương Thiên khiến tên chia bài câm nín.
156 Dương Thiên lười biếng đứng dậy:
- Ngươi có muốn ra xem không?
Lăng Nhã Kỳ ngáp dài:
- Không cần, ta đi ngủ trước. Ta cảnh cáo ngươi, không được có bất kỳ ý đồ gì với ta.
157 Sáng hôm sau, khi Dương Thiên còn đang ngon giấc thì bên ngoài đã có tiếng chuông cửa. Mặc kệ người đến là ai, Dương Thiên kéo chăn trùm đầu tiếp tục ngủ.
158 Không có bất kỳ âm thanh nào đáp lại nàng. Dương Thiên quả thực không nghe thấy, nếu hắn nghe thấy, đám người kia đã sớm chết từ lúc bọn hắn bước vào đây chứ đừng nói là có cơ hội sỉ nhục Lăng Nhã Kỳ.
159 Hai người Sở Vũ không có ý kiến gì, bọn họ còn mong được rời khỏi đây càng sớm càng tốt. Đối với những người đã quen sống trong thế giới màu hồng như bọn họ, những chuyện vừa rồi thực sự quá khủng khiếp.
160 Hạo ca dừng cười:
- Ngươi muốn biết về mặt nào?
- Toàn bộ. Nói cho ta tất cả những gì ngươi biết.
Trực giác của Dương Thiên nói cho hắn biết tổ chức này không đơn giản.