121 - Tùy ý. Tiểu Khiết, ngươi qua đây ngồi cạnh ta đi.
Bạch Khiết nhu thuận đứng lên nhường chỗ cho nam nhân kia, hình tượng so với lần trước ở quán bar kia là một trời một vực.
122 Hắn xem xét kĩ xung quanh, khi xác định không có ai liền tiến vào một miệng cống gần đó, mở nắp cống ra rồi nhảy xuống. Men theo đường cống, trung QpBT9PG niên nhân tiến vào một ngõ hẻm khá tối, từ trên tay hắn phóng ra một tia ma khí màu đen vào bức tường đối diện.
123 Nếu như là một người bình thường, nghe nói như vậy hẳn là sẽ rất vui sướng. Đáng tiếc Dương Thiên lại không phải người bình thường. Không phải hắn không muốn lấy Tần Tuyết, nhưng còn phải đợi đến khi mọi việc hoàn thành hết đã.
124 Đợi Lý Bàn xem qua hết một lượt, Dương Thiên mới bắt đầu hỏi:
- Ngươi cảm thấy thế nào? Có cái nào phù hợp hay không?
Lý Bàn gật gù:
- Không tệ, ta nghĩ có một số biện pháp có thể áp dụng được.
125 Lý Tưởng gật đầu:
- Đúng vậy, ta mời ngươi.
- Theo như ta nhớ thì mối quan hệ giữa chúng ta cũng không tốt như vậy a. Không phải, nên nói là kẻ thù thì đúng hơn.
126 Trong lúc ba người vẫn đang bàn tán, bên ngoài bỗng nhiên có một tiếng động vang lên. Một người nhanh chóng đưa tay chụp lấy khối cầu rồi cất vào cơ thể.
127 Lần này ra nước ngoài của Dương Thiên cũng không khác lần trước là mấy. Cũng đều vội vã không có chuẩn bị gì. Chỉ khác một điểm hắn đã có hộ chiếu nên không cần phải trốn trong khoan chứa hàng nữa.
128 Từng cái mỹ nữ lần lượt bước lên, Lý Bàn đứng bên cạnh cầm một cái khay đựng nhẫn cưới. Dương Thiên lần lượt đeo cho từng người, không quên thề thốt những câu sến súa.
129 Chủ nhân của động phủ này là ai, Dương Thiên sẽ không nói cho Vương Vận biết. Hắn đã sớm không còn tồn tại trên thế giới này nữa rồi.
- Ta cũng không rõ.
130 Sáng ngày hôm sau, Dương Thiên vẫn đi học như thường lệ. Hằn cùng Tần Tuyết vẫn ngồi chung một chỗ. Mặc kệ Lý Bàn đang ở sau lưng mắng hắn trọng sắc khinh bạn.
131 Không để Dương Thiên đợi quá lâu, Vương Bào dẫn theo một lão nhân ăn mặc rách rưới đi vào. Nếu không phải có Vương Bào dẫn vào, Dương Thiên tin chắc hắn sẽ bị bảo vệ chặn lại bên ngoài.
132 Đám người “hộ tống” Dương Thiên, Từ Lạc, Vương Bào đến một căn nhà lớn. Phải nói là một đền thờ thì đúng hơn. Phía trước được xây hai pho tượng lớn của một nam, một nữ.
133 Đúng lúc Vương Bào đang định mắng Dương Thiên thì cổ họng hắn như bị nghẹn lại. Hai mắt như sắp lồi ra, cả người đỏ lên, từng sợi tơ máu nổi rõ trên da.
134 Bà lão mặt cười khó coi hơn khóc, luật lệ hơn ngàn năm của Vu tộc Dương Thiên nói đổi là đổi. Còn nói lúc nào nghĩ ra thứ gì hay lại đến. Thực sự quá khinh người.
135 Lý do này rất vớ vẩn, Mộc Vũ Hàm rõ ràng không tin nhưng cũng không hỏi gì thêm. Nàng là một nữ nhân thông minh, hiểu được nam nhân đều có bí mật của riêng mình.
136 Dương Thiên quyết định không tiếp tục thăm dò nữa mà trở về. Đây là vở kịch cuối cùng của Lý Tưởng, cũng nên để hắn diễn cho xong. Dương Thiên chưa bao giờ xem Lý Tưởng là đối thủ, đơn giản chỉ là một kẻ mua vui cho hắn mà thôi.
137 Đúng lúc Dương Thiên chuẩn bị ra tay, hắn đã thấy Lý Tưởng cùng Triệu Vũ Hinh đang đứng gần đó. Lý Tưởng đang phát huy khả năng ăn nói khiến Triệu Vũ Hinh che miệng cười khúc khích.
138 Dương Thiên bước xuống cầu thang trong sự cổ vũ của Mộc Vũ Hàm. Dấu vết vẫn còn khá mới, xem tra được đào chưa bao lâu. Trên tường được sơn phết những vệt màu đỏ như vết máu.
139 Dương Thiên một đường tiến vào, nơi hắn đi qua không có một tiếng động nào, chỉ để lại những bãi máu tươi vô cùng rùng rợn. Dương Thiên từ khi trở lại địa cầu đã an tĩnh hơn xưa nhiều.
140 Lý Tưởng mở cửa bước vào, bên trong là một đống đổ nát, đất đá văng khắp nơi, lộ ra những bức tường làm bằng kim loại. Đây mới là hình dạng thực sự của căn cứ này.